Chương 85: Đồng hành cùng thần linh [5] - Nếu phải chọn, thì hãy chọn người sạch sẽ nhất.
Mặt hồ sâu phía sau dường như gợn lên những đợt sóng nhỏ, làn gió lành lạnh trong hang núi mang theo mùi tanh của nước ập vào mặt. Ánh mắt Angelo trầm xuống.
Gương mặt với đường nét xương hoàn hảo ấy không biểu lộ cảm xúc gì dư thừa. Mái tóc vàng óng rực rỡ tung bay trong luồng gió, rồi lại rũ xuống sau lưng. Trên vành tai sắc sảo đeo một chiếc khuyên màu ngọc lục bảo, lấp lánh giữa bóng tối âm u của hang động.
Ánh sáng lờ mờ chiếu xuống gương mặt cậu thiếu niên trước mặt. Em có vẻ vẫn còn ngơ ngác, hốc mắt và chóp mũi đỏ bừng, chắc là vừa bị đám tảo trong hồ bắt nạt không nhẹ. Tóc đen ướt sũng dính bết thành từng lọn rũ xuống má.
Bị dòng nước cuốn trôi suốt quãng đường, chiếc thần bào trắng muốt giờ chỉ lỏng lẻo phủ hờ lên hai chân em.
Thiếu niên ấy toàn thân trắng trẻo, da thịt như ngọc, dưới ánh sáng nhàn nhạt như phát sáng.
Lông mi em khẽ run lên, rồi ngước mắt, giọng nhỏ nhẹ hỏi anh có muốn trở thành tín đồ của em không.
Yết hầu Angelo khẽ chuyển động, mu bàn tay nhẹ nhàng chạm lên má em.
Trong cơn mê man, Đàm Gian vô thức nghiêng mặt về phía hơi ấm nơi da thịt, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp khẽ dụi lên mu bàn tay anh hai lần. Angelo cúi xuống nhìn em, mái tóc vàng trút xuống như thác, đôi cánh trắng to lớn gần như muốn bao bọc cả hai.
Là Đại Thiên Sứ được toàn thành phố trên mặt đất ngưỡng mộ, kênh trực tiếp của Angelo luôn chiếm vị trí đầu tiên trên gương ma thuật. Tín đồ và giáo hội của anh có mặt khắp nơi trong thành phố ngầm.
Lẽ ra anh nên thấy bị xúc phạm vì một thiếu niên lạ mặt không rõ lai lịch, lại còn tự xưng là Thần linh.
Bởi nếu là một vị thần đến từ thành phố trên mặt đất, sẽ chẳng vị thần nào không biết đến anh. Niềm tin giữa các thần linh, vốn như sự kết hợp của tình yêu sâu sắc. Với họ, những nghi thức hôn lễ chẳng là gì so với việc chia sẻ niềm tin như một sự gắn kết thiêng liêng và trực tiếp.
Vậy mà giờ đây, thiếu niên ấy tr*n tr** không mảnh vải che thân cuộn người trên chiếc thần bào trắng như tuyết, níu lấy vạt áo anh mà hỏi rằng: "Anh có muốn tín ngưỡng ta không?"
Gương mặt Angelo trở nên kỳ lạ, nhưng hai tai anh lại không kiềm được mà đỏ rực.
So với câu "muốn l*m t*nh với ta không", thì có gì khác nhau chứ?!
Lẽ ra anh phải giận dữ, phải tức giận. Phải dùng thanh thánh kiếm nạm vàng trong tay đâm xuyên qua em, và cảnh cáo em nhắm mắt lại, đừng mơ tưởng đến mình nữa, đừng bôi nhọ thần linh, đừng lợi dụng danh nghĩa đó mà lừa dối thành phố ngầm này.
Thế nhưng Angelo lại chẳng nói nổi một lời cảnh cáo. Trong đầu anh giờ chỉ còn hiện lên gương mặt của Đàm Gian với đôi mắt hoe đỏ ngước nhìn anh đầy dè dặt, nhỏ nhẹ hỏi: "Anh có muốn theo ta không?"
Ngoan ngoãn đến kỳ lạ. Lại còn xinh đẹp, một vẻ đẹp trong trẻo, sạch sẽ mà chỉ em mới có.
Đôi cánh trắng của Angelo buông xuống, khoác sau lưng. Tổng thiên sứ dùng ánh mắt trong xanh như đại dương nhìn xuống em, giọng hắn nhẹ như gió lướt, nửa như cảnh cáo nửa như nũng nịu: "Buông ra."
Đàm Gian đầu óc còn mơ màng, chỉ nghe thấy con "chim to" trước mặt bỗng gắt lên một câu, còn cau cả mày lại, trông như cực kỳ ghét em.
Em bỗng thấy tủi thân, khóe môi hồng hồng mím lại, nước mắt trực trào ra.
Em níu lấy chiếc áo rách nát trên người, định rụt lại. Nhưng vừa bị đám tảo nước quật cho kiệt sức, giờ chỉ có thể lùi lại một chút chút.
Đàm Gian tưởng con chim to ấy ghét mình vì mình ướt nhẹp, lấm lem trông thật bẩn, nên mới nhăn mặt mắng mỏ như thế. Thế là em ngốc nghếch đưa môi hôn lên đầu ngón tay Angelo đang buông thõng xuống, mềm mại thì thầm:
"Ta lau sạch rồi."
"Đừng mắng ta."
Một luồng ấm áp dịu dàng truyền đến từ đầu ngón tay, Angelo lập tức mở to mắt. Trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh khuôn mặt nhỏ xíu trắng hồng kia, tủi thân đến nhăn cả lại, thế mà vẫn ngoan ngoãn cúi đầu hôn lên lòng bàn tay anh...
Anh hơi cúi xuống, muốn giấu đi dáng vẻ tim đang đập loạn nhịp của mình. Trên gương mặt hoàn mỹ vốn luôn giữ nét thánh khiết nay lại đỏ bừng như mực đỏ bị đổ tràn, lan từ má xuống cổ.
Angelo tiến thêm vài bước, trong mắt chỉ còn bóng dáng Đàm Gian. Mái tóc vàng óng trút xuống một bên, đôi mắt xanh như biển cả kia giờ chỉ phản chiếu bóng em. Anh đưa tay nâng nhẹ cằm Đàm Gian, nâng lên gương mặt trắng nõn như tuyết ấy.
"Em... thích ta đến vậy sao?"
Thiếu niên xinh đẹp chẳng rõ từ đâu đến, làn da mềm mại như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan chảy thành kem ngọt béo.
Angelo thấy mình như bị trúng tà. Theo luật tàn khốc của thành phố trên mặt đất, một kẻ không rõ lai lịch lại xuất hiện trong hang ổ của phù thủy dưới thành phố ngầm, lại chẳng thể chứng minh thân phận đều sẽ bị xử lý như tà đạo, giết không tha.
Thế mà anh lại không thể ra tay.
Thiên sứ thánh khiết khẽ thở dài, lòng dần ngập tràn lý lẽ thiên vị.
Thôi vậy. Nếu thật sự là tà đạo, thì để em cải tà quy chính mà tin vào mình. Anh sẽ giúp em gột sạch mọi tội lỗi. Mà nếu em thực sự là thần linh...
Angelo khẽ véo má em, ngón cái chạm lên môi mềm mại, bóp nhẹ khuôn mặt em thành một đường cong nhỏ. Rồi thiên sứ cúi đầu, thì thầm bên tai em:
"Đưa gương ma thuật của em cho ta."
"Chúng ta, ký kết khế ước."
Đôi cánh trắng như tuyết lập tức trải rộng khắp hang động. Thiên sứ cúi mắt xuống, gương mặt hoàn mỹ như tượng điêu khắc Hy Lạp ửng hồng. Anh ôm Đàm Gian ngồi lên đùi mình, thần bào trên người cũng khẽ mở ra.
Đàm Gian ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mờ mịt. Trong đầu chỉ còn lại bốn chữ:
"Ký kết khế ước"
—— mà ký kết khế ước, nghĩa là phải trao đổi dịch thể...
Trong cơn choáng váng, ngón tay trắng ngần của Đàm Gian nắm lấy cổ áo Angelo, rồi ngẩng đầu, nhẹ nhàng chạm môi anh.
Angelo như bị sét đánh, đầu óc nổ tung như pháo hoa.
Cảm nhận đầu lưỡi mềm mại trơn ướt chạm lên môi, anh luống cuống mở miệng, cùng em trao nhau một nụ hôn dịu dàng mà điên cuồng.
Gương mặt Đàm Gian bị anh bóp nhẹ, không thể lùi lại, chỉ có thể dựa vào đôi cánh lớn trắng như tuyết sau lưng anh, ngửa cổ mảnh mai lên, để mặc Angelo chiếm lấy nụ hôn ấy.
Hơi thở anh dần trở nên nặng nề, pha lẫn hương thơm ngọt ngào, Angelo cắn nhẹ môi dưới em, thì nghe thấy thiếu niên thì thầm mơ hồ:
"Đủ... đủ chưa?"
Giọng còn mang theo âm cuối run rẩy như sắp khóc, như thể bị hôn đến chín mọng, mà vẫn thấy chưa bao giờ là đủ.
Angelo nâng mặt em lên, cảm giác bản thân sắp bùng nổ. Nhưng vị Tổng Thiên Sứ cổ hủ, thánh khiết ấy tuyệt đối không cho phép lần đầu tiên với bạn đời lại diễn ra ở chốn bẩn thỉu nhơ nhớp này lại còn là sào huyệt của phù thủy.
Angelo thở hổn hển, chen các ngón tay mình vào giữa những ngón tay Đàm Gian, đan chặt tay em vào tay mình. Anh gục mặt lên vai em, gương mặt nghiêng hoàn mỹ khẽ cọ vào má trắng nõn của Đàm Gian, dịu dàng như thể cầu nguyện.
"...Đưa gương ma thuật của em cho ta..."
...