Anh muốn liên kết phòng livestream của hai người lại với nhau, như vậy anh có thể thỏa sức cưng chiều vị hôn phu thuộc về mình.
Ngay cả khi trở lại thành phố trên mặt đất, Angelo cũng đã nghĩ xong sẽ "bắt nạt" em ở đâu...
Đôi cánh của anh rộng đến vậy, bất kỳ nơi nào cũng có thể trở thành chiếc giường ái tình của hai người.
Angelo khẽ thở ra một hơi nóng, khi ấy Đàm Gian nghe thấy bên tai vang lên một âm thanh mơ hồ, tựa như vọng qua một lớp kính mờ. Em tưởng là Sơn Cửu đã quay lại, đến tìm em để lấy gương ma thuật, thế là ngoan ngoãn khụy người xuống, lục lọi trong áo mình và lấy ra chiếc gương đồng cổ xỉn màu ấy.
Đàm Gian tay run run đưa chiếc gương cho đại thiên sứ, đầu ngón tay mềm nhũn, yếu ớt vô lực. Đôi mắt em khép hờ, giọng nói khe khẽ:
"Anh về trễ quá rồi đó..."
Sự ỷ lại bất ngờ ấy khiến trái tim Angelo như ngập trong dòng suối ấm, anh nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của Đàm Gian, ngỡ rằng người yêu đang làm nũng.
"Sơn Cửu, ta vừa rồi hình như thấy một con... chim trắng rất to..."
Giọng của Đàm Gian ngây thơ mà cũng tàn nhẫn, nhưng còn chưa kịp lẩm bẩm xong thì từ đỉnh đầu vang lên một câu chất vấn lạnh lùng.
Vòng tay đang ôm lấy Đàm Gian chợt siết lại rồi buông ra, Angelo cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn em, dập tắt tất cả những lời em sắp nói:
"Sơn Cửu là ai?"
Toàn bộ cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên, niềm vui, sự ỷ lại đều tan biến chỉ trong thoáng chốc. Tấm thánh bào trắng tinh trên người Angelo đã bị nước thấm từ người Đàm Gian làm cho nhếch nhác, đôi cánh thiên sứ giờ cũng buông thõng, trong mắt xanh băng giá ấy thoáng qua một chút hoảng loạn không thể nhận ra.
Ánh nhìn lạnh lẽo của anh ép xuống, cái bóng cao lớn dần bao trùm lấy Đàm Gian. Bàn tay vừa mới dịu dàng đặt bên má em bỗng siết lại, khiến em đau đớn kêu lên, đôi mắt sáng trong lập tức phủ đầy hơi nước.
Đến lúc này, Đàm Gian mới nhận ra, người đang ôm em hoàn toàn không phải là Sơn Cửu, mà là con chim trắng to lớn mà em từng nhìn thấy khi mới tỉnh lại.
Miệng em bị bóp đến mức không thể khép lại, chỉ có thể tròn mắt nhìn Angelo, lúng túng không biết làm sao.
Là một thiên sứ trưởng thông minh, Angelo lập tức hiểu rằng Đàm Gian nhận nhầm người, nên mới có vẻ "yêu từ cái nhìn đầu tiên" khiến anh hiểu lầm. Anh khẽ cười lạnh, thô bạo đẩy thiếu niên xinh đẹp đang còn ngơ ngác trong lòng ra, nhưng thấy em sắp ngã xuống nền đất cứng và ẩm ướt, anh lại tức tối vươn tay kéo em lại.
Đàm Gian bị lắc qua lắc lại, giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. Em nhìn con chim trắng to lớn đang tức giận trước mặt, khẽ đưa tay lên dụi mũi, tỏ vẻ sợ sệt.
Khuôn mặt điển trai của Angelo giờ đen như đáy nồi, anh định giận dữ xoay người bỏ đi, nhưng khi đối mặt với đôi mắt trong veo xinh đẹp của Đàm Gian, bao lời trách móc lại nghẹn lại trong cổ họng. Trong tay anh vẫn cầm chiếc gương ma thuật màu xám xịt của Đàm Gian, đành cố làm ra vẻ hung dữ mà tra hỏi:
"Em tưởng ta là ai? Ai đã ký khế ước với em hả?"
Angelo ấn vào gương ma thuật nhưng ấn mãi không sáng. Anh cau mày, lật qua lật lại tìm kiếm, liền thấy rằng phòng livestream của Đàm Gian vì điểm tín ngưỡng quá thấp nên không thể mở lên.
— Một vị thần non nớt đáng thương, thậm chí có lẽ còn không biết phải mở phòng livestream thế nào, đã bị người ta lừa hôn để đổi lấy tín ngưỡng, thậm chí còn làm những chuyện... còn đáng xấu hổ hơn.
Em có lỗi gì chứ?
Chỉ là bị lừa gạt thôi mà.
Sự giận dữ của Angelo dịu đi một chút, anh lặng lẽ liếc nhìn danh sách theo dõi trong gương chỉ có duy nhất một cái tên: "1".
Chắc chắn đó chính là Sơn Cửu.
"Là hắn dụ em ký khế ước đúng không? Chỉ là một kẻ đến từ thành phố ngầm thôi mà..."
Đàm Gian ngoan ngoãn gật đầu. Mặc dù em vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Angelo hỏi gì, em cũng trả lời.
Angelo lập tức giác ngộ, hiểu ra tại sao khi nãy Đàm Gian lại ngoan ngoãn mở miệng để mình hôn.
Rất có thể là tên đàn ông nào đó ở thành phố ngầm, thấy em dễ lừa nên mặt dày dụ em hôn, rồi không biết xấu hổ mà quyến rũ vị thần nhỏ bé đáng thương này, dùng vài thủ đoạn bẩn thỉu để trở thành tín đồ duy nhất của em.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện có kẻ đê tiện nào đó dám lợi dụng Đàm Gian, Angelo đã thấy như lửa giận đang thiêu cháy gốc đôi cánh của mình.
Anh nâng cằm trắng như tuyết của Đàm Gian lên, bắt em nhìn thẳng vào mình, từng chữ từng chữ răn dạy:
"Loại người từ thành phố ngầm như hắn, là loại dễ dãi nhất đấy. Hôm nay thì theo em, hôn môi em, nhưng ngày mai sẽ đi tín ngưỡng kẻ khác, hôn miệng người khác."
"Với đàn ông, quan trọng nhất chính là trinh tiết. Không còn trinh tiết thì khác gì rác rưởi chứ?"
Đàm Gian trơ mắt nhìn Angelo mang gương mặt thánh thiện như thiên sứ, nghiêm túc nói ra những lời đó.
"Ta không phải chê bai gì bọn họ, nhưng ta đây là xử nam đàng hoàng, đến tay còn chưa nắm ai bao giờ, ta không giống họ."
Angelo khẽ ho một tiếng, siết chặt gương ma thuật của Đàm Gian trong tay.
"Ngay cả đức hạnh đàn ông cũng không giữ nổi, làm sao xứng làm chó của em?"
"Nếu phải chọn, thì hãy chọn người sạch sẽ nhất."
---------------------
Bình tĩnh ngài thiên sứ ơi