Chương 177

【Phòng livestream đã mở.

Đàm Gian đang ngâm mình trong làn nước ấm, vẫn mải nghịch mấy giọt nước trước mặt thì âm thanh lạnh băng của hệ thống chủ bỗng vang lên bên tai.

Giọng nói máy móc của hệ thống chủ đột ngột vang lên khiến Đàm Gian – vốn đang cuộn tròn trong bồn tắm giật mình ngẩng đầu. Đúng lúc ấy, em nhìn thấy hình ảnh đang được phát trực tiếp trong chiếc gương ma thuật trước mặt...

Đôi mắt sáng long lanh, màu nhạt của em bất ngờ đối diện với chính mình trong gương.

"Á!!"

Đàm Gian hét lên một tiếng, lúc này mới phát hiện không biết từ bao giờ mình đã lỡ tay bật livestream lên.

Gương mặt xinh đẹp của cậu thiếu niên bắt đầu ửng đỏ, sau đó như con tôm luộc, đỏ bừng cả mặt mày. Đàm Gian lúng túng đến mức không biết nên tắt livestream trước hay vớ lấy cái khăn tắm nhỏ của mình.

Em định ngồi dậy, nhưng khi thấy nửa thân mình đã lọt trọn vào khung hình, những giọt nước trong suốt lấp lánh đọng trên làn da hồng hồng, cả khung cảnh trở nên vừa gợi cảm vừa quyến rũ.

Cảnh tượng ấy khiến Đàm Gian xấu hổ đến cực điểm. Ngón chân em co rút lại một chút, rồi vội vàng quay người, chộp lấy chiếc khăn tắm bên cạnh.

Chiếc khăn trắng như tuyết quấn quanh cơ thể mảnh mai của em. Lúc này Đàm Gian mới cuống cuồng với tay lấy chiếc gương ma thuật để tắt livestream.

Nhưng còn chưa kịp cầm vững thì bên ngoài phòng tắm, phía cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ cửa giòn giã.

Đàm Gian ôm lấy chiếc gương trong tay, hoảng loạn tìm khắp nơi cũng không thấy nút tắt livestream đâu. Em cắn môi, càng lúc càng hoảng khi tiếng gõ cửa dồn dập hơn.

Không còn cách nào khác, em đành ôm chặt chiếc gương ma thuật, lóc cóc chạy ra mở cửa.

Bóng người cao lớn của Sơn Cửu và bóng tối đen đặc bên ngoài đồng loạt tràn vào.

Đàm Gian vừa thấy Sơn Cửu liền sững người chưa kịp phản ứng. Em ngơ ngác ngẩng khuôn mặt trắng như sữa lên, giây tiếp theo đã bị nắm lấy cổ tay, bị đẩy vào trong phòng ngủ.

Chiếc gương em đang cầm rơi khỏi tay, ngón tay trắng trẻo buông lơi, đồ vật kia rơi xuống tấm thảm dày, phát ra âm thanh trầm trầm.

Chiếc gương lăn vài vòng, cuối cùng ống kính hướng thẳng lên trên.

Cảnh livestream hiện ra là một đôi chân trắng nõn như củ sen, thon dài và tinh tế.

Ngay phía sau đầu gối là một chút hồng hồng ửng lên, cặp bắp chân mềm mại lộ ra đường cong tuyệt đẹp.

g*** h** ch*n ấy, rất nhanh đã bị kẹp lấy bởi một đôi bốt da cao cổ thô ráp. Làn da màu đồng cổ của Sơn Cửu tạo nên sự đối lập rõ rệt với đôi chân trắng như tuyết kia.

Người dường như bị dồn vào góc tường, không đứng vững, đến cả bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo cũng khẽ nhấc khỏi mặt đất.

Toàn bộ cảnh tượng đó đều bị ống kính livestream thu trọn, thậm chí còn có cả một tiếng nức nở nhỏ mang theo âm điệu vấn vương.

Đàm Gian bị Sơn Cửu ép lùi dần, thắt lưng bất ngờ va phải mép bàn gỗ cứng, khiến em đau đến rên khẽ một tiếng.

Nhưng nghe vào thì chẳng khác gì đang bị ức h**p đến mức không nói nổi lời nào, chỉ có thể phát ra những tiếng nỉ non đáng thương, cố mong người đàn ông đang giam hãm mình dừng lại.

Giọng Sơn Cửu khàn đặc, như thể một người chồng vừa phát hiện vợ mình ngoại tình, từng chữ từng chữ dằn mạnh hỏi Đàm Gian:

"Người theo dõi em, ngoài tôi ra, còn ai nữa?"

"Tôi chỉ rời em vài tiếng, sao đã không nghe lời rồi?"

"... Nhốt em lại, có được không?"

"Nhốt bên cạnh tôi, cùng ngủ, cùng ăn... tốt nhất là cả đi vệ sinh cũng để tôi lo. Tôi sẽ quản lý cuộc sống của em thật tốt."

Đàm Gian mắt đã rưng rưng, sắp khóc òa, em cũng chẳng hiểu rốt cuộc Sơn Cửu phát điên vì cái gì. Cổ tay nhỏ bị tay hắn siết chặt, bên trong đùi bị chiếc quần thô ráp cọ đến sưng đỏ, đau rát.

"Ta... ta không biết... anh đang nói cái gì cả, Sơn Cửu..."

Nước mắt Đàm Gian lăn dài từng giọt, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh đầy tủi thân.

"... Thần linh chẳng phải là để rất nhiều, rất nhiều người yêu thương sao?"

Giọng em vừa mềm, vừa mang theo tiếng nức nở, đáng thương vô cùng.

"Ta... ta vất vả lắm mới có thể mở được livestream, ta không muốn... không muốn làm một vị thần nhỏ không ai quan tâm đâu..."

Sơn Cửu bị tiếng khóc của Đàm Gian làm mềm lòng một lúc. Bàn tay vốn đang siết chặt cậu cũng dần nới lỏng.

Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng rồi cũng đành nhượng bộ trong tiếng thở dài bất đắc dĩ, khẽ nói:

"... Vậy thì mặc đồ vào trước đi."

Đàm Gian ngoan ngoãn gật đầu, ôm chiếc gương ma thuật về lại.

Trên màn hình lúc này, số người xem đã thay đổi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai dòng bình luận nổi bật.

15 phút trướcĐại Thiên sứ đã vào phòng livestream  thả tim.

【An Bay Được: Bé cưng mới mở phòng livestream chiều nay mà tối đã livestream rồi, có chí tiến thủ ghê... tặng bánh ngọt x1000】

【An Bay Được: Bé yêu trắng quá... à không, là bồn tắm của bé trắng quá...】

phút trước

【An Bay Được: ?】
【An Bay Được: Ở đâu ra tên cẩu tặc thế này?!】

Bình Luận (0)
Comment