Chương 176

Chương 88: Đồng hành cùng thần linh [8] - Từ đâu xuất hiện một tên sắc lang vậy?

Đàm Gian ngâm mình trong bồn tắm, toàn thân ấm áp dễ chịu. Không biết Sơn Cửu đã làm gì, nhưng dù em có ngâm lâu đến đâu, nhiệt độ nước trong bồn vẫn luôn giữ ở mức hoàn hảo.

Em ngâm đến thoải mái r*n r* khe khẽ, chẳng muốn ra ngoài nữa. Cánh tay trắng mịn lười biếng vắt lên thành bồn tắm, bị hơi nước bốc lên làm cho ửng hồng như cánh đào mỏng.

Thật sự ... không muốn bước ra chút nào.

Đàm Gian mang chút chột dạ mà trốn tránh việc ra khỏi bồn, sợ hệ thống chủ hiểu nhầm rằng em không có chí tiến thủ, nên ngoan ngoãn nhấn mạnh trong đầu:

[Tôi không lười đâu nha~ Tôi tắm sạch sẽ xong là sẽ đi livestream liền mà~]

Lại vừa chột dạ vừa nghiêm túc bổ sung thêm:

[Tôi có tiết tấu làm việc của riêng mình đó~]

Hệ thống chủ: [...]

Nó thật sự không ngờ tiểu ký chủ nhà mình sao lại có thể ngoan ngoãn đến thế. Giống như một chú mèo nhỏ, chỉ lười biếng chút xíu thôi cũng đã chột dạ, dựng tai đi quanh quẩn trước mặt chủ nhân, miệng cứ lặp đi lặp lại: "Em thật sự không lười đâu mà~"

Hệ thống chủ cắn răng nén lại bo mạch chính đang dần bị đáng yêu làm cho quá tải, giọng máy lạnh lùng khẽ khụ một tiếng. Nhiệm vụ giới hạn thời gian vốn định bung ra cũng lặng lẽ bị nó kéo thanh tiến độ lui lại.

[Ừm...]

[Cứ từ từ mà tắm, không cần vội.]

Ngay sau đó, hệ thống gửi nhiệm vụ nhánh tới trong đầu Đàm Gian.

Em đang thổi bong bóng thì mở bảng hệ thống ra.

[Nhiệm vụ giới hạn thời gian]

Đôi mắt tròn xoe của em bất ngờ trợn lớn. Ngay sau đó, em "soạt" một cái bật dậy từ trong bồn tắm. Tóc ngắn đen nhánh nhỏ từng giọt nước trong suốt. Em luống cuống tay chân mở bảng nhiệm vụ mà hệ thống vừa gửi.

Mái tóc ướt đẫm có chút che mất tầm nhìn. Đàm Gian mím môi, lắc đầu nhẹ để tóc không chắn mắt.

Những giọt nước lấp lánh men theo gò má trắng ngần nhỏ xuống. Em ngồi thẳng người, đầu gối khép sát, đầu gối hồng hồng đáng yêu, đầu ngón tay khẽ gõ lên gối, mở màn hình huỳnh quang trong tay.

[Nhiệm vụ nhánh 1: Mở phòng livestream của Thần]

[Trong quá trình phát trực tiếp, hãy thu hút được ít nhất một tín đồ thuộc về riêng cậu.]

Đàm Gian cúi mắt nhìn xuống dưới... thì thấy giới hạn thời gian của nhiệm vụ.

"Ể??"

"Giới hạn thời gian: 9999 năm."

Em lại trượt ngón tay kéo về.

Gương ma thuật em để trong đống quần áo bên cạnh. Nằm nghiêng nghiêng trên lớp vải mềm, chiếc gương như rơi vào hỗn độn, nghiêng ngả khắp nơi. Đàm Gian liếc mắt một cái, duỗi tay nhặt gương lên, định đặt lên cái kệ cạnh bồn tắm.

Gương sáng bóng được em đặt lên kệ rửa mặt.

Đàm Gian khựng lại một chút, đầu ngón tay trắng ngần khẽ co lại. Giọt nước lớn tí tách theo đầu ngón tay rơi xuống mép gương.

Gương ma thuật lóe sáng. Một giọt nước theo đầu ngón tay rơi đúng lên nút "Bắt đầu livestream" —— một tiếng "tách", như định mệnh.

Trên mặt gương, những gợn sóng lan ra từ trung tâm, khuếch tán khắp bề mặt...

...

Phía bên kia điện thần, là phòng ngủ của Sơn Cửu – khác hẳn căn phòng ấm áp được bài trí đầy đủ của Đàm Gian.

Phòng của hắn trông giống một hang đá nguyên thủy, tường được xếp từ những khối đá được chạm khắc tỉ mỉ, bên trong đầy những bộ áo choàng làm từ da thú chồng chất.

Ánh lửa bập bùng gần đó chiếu sáng gương mặt góc cạnh của hắn.

Chiếc gương ma thuật ánh vàng đặt trên bàn. Không giống ban ngày, giờ đây đôi mắt tím của Sơn Cửu mang theo lạnh lùng. Hắn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên gương hai cái, cười khẽ đầy khinh miệt.

Chưa kịp cất gương ma thuật lên, bề mặt gương vốn mờ xám bỗng nhiên sáng rực.

Động tác của Sơn Cửu khựng lại, ánh mắt lười biếng rũ xuống nhìn giao diện.

Chỉ một ánh nhìn ấy, khiến hắn lập tức ngồi bật dậy.

Một dòng thông báo hiện rõ rành rành trên gương:

[Thần minh bạn đang theo dõi đã bắt đầu livestreamXin mời vào phòng livestream của thần minh tương ứng!]

Ánh mắt Sơn Cửu trầm hẳn xuống, gương mặt tuấn tú dần chìm vào trong bóng tối phía sau ánh lửa. Đôi mắt tím như loài sói vẫn không rời khỏi gương ma thuật.

Trên mặt gương, điều đầu tiên hiện lên là xương quai xanh trắng ngần như tuyết. Tựa như cánh bướm mỏng đậu nhẹ trên làn da, không có bất kỳ che đậy nào. Những giọt nước long lanh trượt trên làn da mịn màng, men theo xuống phần ngực mang sắc hồng nhàn nhạt, rồi chảy dọc theo chiếc eo nhỏ nhắn trắng nõn, cuối cùng biến mất nơi đường cong căng đầy.

Màn hình dừng tại đây, không che không giấu, mang theo một cú sốc thị giác mãnh liệt.

Đồng tử của Sơn Cửu vẫn co rút lại, cơ bắp nơi vai siết chặt căng cứng. Hầu kết trượt lên trượt xuống, trong căn phòng nhỏ vang lên tiếng nuốt nước bọt rõ ràng.

Thiếu niên xinh đẹp trong khung hình có vẻ hoàn toàn không biết mình đã vô tình bật livestream. Vẫn đang ngoan ngoãn nghịch nước, mỗi lúc vui vẻ còn khe khẽ ngân nga, học theo buổi concert, đầu ngón tay trắng mịn tạo thành vòng tròn, chạm lên môi, hát hai câu chơi đùa.

Gương được đặt ở vị trí cao, chiếu xuống từ trên cao. Đàm Gian chỉ cần nghiêng đầu một chút, chiếc cằm trắng muốt đã lọt vào ống kính. Đôi môi ướt mịn như quả anh đào chín mọng, lấp lánh những giọt nước không biết đã văng lên từ lúc nào.

Em lè lưỡi – đầu lưỡi hồng nhạt vươn ra, men theo đường cong khẽ l**m giọt nước.

Đầu ngón tay thô ráp của Sơn Cửu dừng lại ở hình ảnh ấy – đôi môi đỏ hồng mở ra khép lại, như thể chỉ cách đầu ngón tay hắn một chút nữa thôi...

Chỉ một giây nữa, là sẽ l**m lên ngón tay màu đồng kia.

Sơn Cửu khẽ rên một tiếng. Trong phòng, tiếng lửa cháy "tách tách" vang lên giòn giã.

Nóng đến mức sắp phát điên.

Thiếu niên trong gương, thuần khiết như thế, xinh đẹp như thế, mơ màng ngơ ngác. Có lẽ em thậm chí còn chưa nhận ra mình đã mở livestream, vô thức hơi hé môi, đầu lưỡi mang theo một ít chất lỏng ngọt ngào.

Hoàn toàn không hay biết, ngoài ống kính kia, có người đang nhìn em – và làm những chuyện không thể nói thành lời.

Nhất là... khi vị thần non trẻ rơi xuống địa ngục này, chỉ có duy nhất một tín đồ.

Buổi livestream mang màu sắc t*nh d*c ám muội này... như thể là chỉ dành riêng cho hắn.

Ánh mắt Sơn Cửu cụp xuống, gương mặt góc cạnh dưới bóng tối như bị ánh sáng cắt thành từng mảng. Hắn siết tay lại, không biết đã qua bao lâu, trong âm thanh rì rầm ẩm ướt của buổi phát sóng...

Gân xanh trên vai và cổ tay thợ săn nổi rõ, sống lưng hắn đột ngột cong lên rồi thả lỏng, hơi thở dồn dập tan ra trong không khí ngột ngạt của căn phòng.

Hắn từ từ lau sạch tay, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn. Nhưng ngay khoảnh khắc liếc thấy góc phải màn hình livestream, nụ cười đó lập tức đông cứng.

Số người xem từ "1"... từ từ nhảy thành "2".

Nụ cười bên môi Sơn Cửu dần biến mất. Trong mắt thoáng hiện lên sự khó chịu, như một con sói bị cướp mất con mồi. Hắn gập mạnh gương ma thuật lại, lập tức đứng bật dậy.

"Két..." – cánh cửa gỗ lắc lư khép lại, thân hình cao lớn của thợ săn dần khuất trong hành lang bên ngoài...

...

Bình Luận (0)
Comment