Chương 180

Chương 90: Đồng hành cùng thần linh [10] - Bảo hắn cút!

Vẫn đang sặc nước, Đàm Gian: "?"

Lúc thấy phòng livestream bị khóa, em thậm chí quên cả việc ho sặc.

Hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy đầy vô tội, đôi mắt màu trà trong veo mở to, mang theo vẻ ngơ ngác, như thể bị một cú sốc bất ngờ dọa đến.

Đàm Gian luống cuống lật đi lật lại giao diện gương ma thuật.

Không tìm thấy chỗ nào để gỡ chặn phòng livestream cả.

Em sốt ruột đến mức mắt cũng hơi đỏ lên, vừa hoang mang tròn xoe mắt, vừa quay vào đầu óc gõ cửa hệ thống chủ.

【...Sao lại thế này!! Sao lại bị khóa? Tôi vi phạm quy định chỗ nào chứ!】

Hệ thống chủ không lên tiếng, im lặng một lúc, rõ ràng đây cũng là lần đầu nó gặp tình huống như vậy.

【Có thể là... cậu xui thôi.】

Nó vừa tra tư liệu liên quan đến khu thành phố D, vừa vỗ về vị thần nhỏ bé sốt ruột đến nỗi gần khóc.

Phòng livestream của Đàm Gian không có chứng nhận thần chức chính quy, lượng người xem bị hạn chế, nên mãi cũng chỉ đợi được mỗi quản trị viên vào xem – trở thành khán giả đầu tiên.

【Trước đây có một pháp sư từng livestream truyền đạo, gây ra không ít rắc rối dưới lòng đất... nên sau đó, tất cả phòng livestream không có thần chức đều bị quản lý giám sát nghiêm ngặt.】

Hệ thống vừa tra dữ liệu, vừa kiên nhẫn giải thích.

Đàm Gian cảm thấy cái tên pháp sư kia đúng là nhắm vào em, em mím môi, vừa sợ vừa chán nản, chẳng ngờ sự nghiệp livestream của mình lại đứt gánh thế này.

"Vậy... còn cách nào khác để kiếm điểm tín ngưỡng không?"

Đàm Gian cắn môi, trông thật sự muốn khóc, đôi mắt xinh xắn cụp xuống, cả người như cà tím bị sương giá vùi dập.

【Cậu có thể mở phòng livestream riêng và yêu cầu kết nối với quản trị viên để khiếu nại.】

Hệ thống ngừng một chút, cuối cùng cũng tìm được giải pháp. Một luồng dữ liệu lạnh lẽo trong suốt lướt qua, hình người hệ thống cao lớn vô thanh vô tức chạm nhẹ vào gò má ướt đẫm nước mắt của Đàm Gian, đón lấy giọt lệ vừa rơi xuống.

【Đừng khóc nữa.】

Đàm Gian hoàn toàn không chú ý đến hình người trong suốt như ẩn hiện trong không khí trước mặt, vừa nghe có cách giải quyết, đôi mắt vốn ảm đạm liền bừng sáng trở lại.

Em nhìn gương ma thuật một lúc lâu, cuối cùng dưới sự hướng dẫn của hệ thống cũng tìm được phòng livestream riêng dùng để khiếu nại cho thần minh.

Đàm Gian nhấn vào, lo lắng ngồi thẳng người.

Đường truyền dao động mấy lần, rất nhanh sau đó vang lên một tiếng "tít", kết nối được. Giọng nói lạnh lùng đầy tính công vụ vang lên từ phòng livestream xám tro:

"Xin chào, đây là Quản trị viên 001, xin hỏi ngài cần gì?"

Điều đầu tiên hiện lên trong phòng livestream là một bàn tay với các khớp xương mạnh mẽ, ngón út đeo nhẫn đen bạc. Tóc được nhuộm xanh lam thả lòa xòa bên khuôn mặt trắng bệch, đường nét thanh tú sâu sắc, kính gọng bạc nằm vững trên sống mũi, đôi mắt đen nhìn thẳng về phía trước. Đến khi thấy Đàm Gian thì hơi sững lại.

Chiếc áo khoác mỏng đen tuyền trên người anh ta được ủi thẳng tắp, không một nếp nhăn. Quản trị viên 001 chống cằm bằng một tay, đôi mắt sắc như sói nhìn chằm chằm vào ống kính - nơi có một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, đôi mắt màu trà vẫn còn long lanh nước, tròn vo ngước nhìn.

...Anh nhớ ra rồi.

Là tiểu thần xinh đẹp tới mức kinh ngạc vừa nãy,  cố ý phun nước uống ra, cả người bị ướt sũng, làn da trắng muốt bị lộ ra lấp ló sau lớp vải ướt dính sát người, thậm chí còn...

Thực ra, quản trị viên vốn không định khóa phòng livestream ngay lập tức.

Giờ phút này, tay Đàm Gian vẫn đẫm mồ hôi, vừa lo lắng vừa tức giận mà đi kiện.

"Sao... sao lại khóa phòng ta? Ta chỉ uống một ngụm nước thôi mà!"

Hàng mày nhỏ dựng đứng lên, ngay cả tóc con cũng xù cả lên vì giận dữ, nhìn thật hung dữ, nhưng đôi tay đang run rẩy, đầu ngón tay trắng bệch bám chặt lấy đầu gối lại tố cáo vẻ sợ hãi bên trong – đúng là hổ giấy đi mượn oai hùm.

"Cái... cái gì mà gọi là gợi cảm quá mức chứ!"

Chửi mắng xong mà thấy vui trong lòng, em "bốp" một cái đập tay lên bàn vì tức, rồi lại có vẻ đau nên rụt tay lại, rất tự nhiên mà lầm bầm thêm một câu:

"Tâm hồn bẩn thì cái gì cũng thấy bẩn!"

Cảm thấy khí thế chưa đủ, em liền bổ sung thêm một tiếng "Hừ!" vừa tức giận vừa rõ ràng.

Ngón tay đang đặt trên gương ma thuật của 001 khựng lại, anh ta không nói gì, phóng to phòng livestream của Đàm Gian lên màn hình lớn, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, giọng điệu cũng cứng nhắc như công vụ:

"Uống nước mà để dính khắp người, miệng cũng không ngậm được..."

Anh ta ngập ngừng một chút, ngón tay ấn nhẹ lên gương ma thuật, đổi giọng hỏi lại:

"Nếu như thế mà không gọi là gợi cảm quá mức, thì gọi là cái gì?"

Là vị thần quản trị cao cao tại thượng, vốn dĩ chỉ cần không nói một lời là đủ để khóa hết mấy cái phòng livestream không rõ lai lịch thần chức như Đàm Gian – để đám tiểu thần này ngoan ngoãn, đừng tìm cách gây chú ý bằng thủ đoạn.

Vậy mà lúc này lại nghiêm túc trưng ra vẻ mặt nghiêm khắc, như thể cố tình bắt nạt em, cau mày hỏi từng chữ.

Giống như đang cố ép em phải nói ra, vì sao lại để mình ướt sũng thế, lại còn livestream như vậy.

Đàm Gian trừng to mắt, thấy quản trị viên này đúng là vô lý hết chỗ nói.

Em trên dưới đều mặc áo sơ mi kín cổ cùng quần phồng, bịt kín như cái bánh chưng, không hở một chỗ nào. Chỉ là cầm ly sứ bên cạnh uống một ngụm nước thôi mà!

Sao lại thành "gợi cảm quá mức" chứ!?

Đàm Gian tức đến run cả môi, ban đầu còn ngồi thẳng, hai đầu gối khép lại ngoan ngoãn. Nhưng giây sau đã giận đến mức bật dậy, mím môi trừng anh.

"Anh có biết cái gì mới gọi là gợi cảm quá mức không hả!?"

001 không nói gì, khuôn mặt tuấn tú vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt đen thì hơi ngẩn ra.

Đàm Gian bất ngờ đứng bật dậy, cả khuôn mặt liền áp sát gương ma thuật, đôi mắt tròn xoe như thủy tinh lập tức phóng đại trên màn hình, ánh nước long lanh, như có thể nhìn thấu tận đáy lòng người.

Ngũ quan của em tinh tế đến mức kinh diễm, khi ghép lại với nhau khiến người khác không thể rời mắt.

Tư thế hơi ngửa đầu, lại áp sát như vậy... như thể chỉ cần cúi xuống một chút, là có thể hôn lên đôi mắt lấp lánh ấy qua màn hình.

Quản trị viên 001 thậm chí thở còn gấp hơn mấy phần, đầu óc như bị chập mạch, vẻ mặt vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng vành tai dưới mái tóc đen lại đỏ bừng, đến giọng nói cũng líu lại.

"Không... không biết..."

Giống như tên ngốc, thuận theo lời em mà đáp lại.

Đàm Gian trong một thoáng chưa hiểu 001 vừa nói gì.

Em ngẩn ra, rồi giọng cũng nhỏ lại, nhưng vẫn không chịu thua, cong mắt lên, trừng lại:

"Thế... thế để ta cho anh biết thế nào mới gọi là gợi cảm quá mức..."

Quản trị viên 001 nghe câu đó, đôi mắt đen thoáng chớp lên, rồi dứt khoát gật đầu:

"Được."

...

Bình Luận (0)
Comment