Đàm Gian: "......"
Hệ thống chủ: 【......】
Mãi đến khi lời nói thốt ra khỏi miệng, Đàm Gian mới chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhưng lúc này thì đã muộn, câu nói đã buột miệng, khuôn mặt em đỏ ửng cả lên, chỉ hận không thể nuốt lại. Ngay sau đó, em đã bắt đầu thấy hối hận.
Quản trị viên giữ gương mặt nghiêm nghị đầy chính trực, thế mà lại còn nghiêm túc châm dầu vào lửa.
"Để ta xem xem."
Đàm Gian ôm lấy chiếc gương ma thuật trong tay, chẳng khác nào đang ôm một củ khoai nóng bỏng tay. Gương mặt trắng trẻo như ngọc giờ đỏ bừng cả lên, đôi mắt hổ phách trong suốt đảo tới đảo lui, đầy vẻ chột dạ. Em ngẩng đầu nhìn lên, có chút hoảng loạn.
Em... Em cũng đâu biết phải "gợi cảm" kiểu gì đâu...
Đàm Gian gần như sắp sụp đổ, gào thét trong đầu.
【Rốt cuộc thì "gợi cảm" là làm sao chứ, tôi thật sự không biết làm!!】
Hệ thống chủ khẽ cười lạnh, ánh mắt nhìn quản trị viên như đang nhìn một con sói đội lốt người đuôi to lông mượt, đầy mưu mô.
Đàm Gian thì đang cuống cuồng muốn mở lại phòng livestream của mình. Em lóng ngóng cầm lấy gương ma thuật, gương mặt mỗi lúc một đỏ hơn, giống như quả mọng chín chưa tới. 【Hay... hay là tôi cứ cởi đại một hai món là được rồi...】
Giọng điệu của hệ thống chủ trở nên vi diệu.
【 Cậu thật sự định cởi sao?】
Đàm Gian ngẫm nghĩ một chút, rồi thì thào.
【Chỉ... chỉ cởi một món thôi, từ từ một chút, rồi tôi sẽ ăn vạ nói đó chính là "gợi cảm"...】
Thông minh thì cũng có mà... dường như chẳng khôn ngoan lắm.
Hệ thống chủ im lặng.
Thấy nó không phản đối, Đàm Gian cho rằng vậy là ổn rồi. Em cắn nhẹ môi dưới, đầu ngón tay trắng muốt đặt lên khuy áo nơi cổ áo sơ mi. Chỉ khẽ vén nhẹ hai cái, lớp vải mềm mại trượt khỏi bờ vai trắng ngần.
Làn da trắng như tuyết lộ ra dưới không khí lạnh, khẽ run rẩy. Đàm Gian chỉ kéo áo xuống được vài phân, đầu ngón tay đã vội vàng giữ chặt lấy mép áo nơi ngực, do cử động khẽ khàng mà chiếc áo sơ mi trắng mềm mại như lụa hơi nhô lên một chút, tạo thành hai điểm nhỏ mơ hồ.
Ngay lúc chiếc áo sắp tuột xuống hoàn toàn, đôi tay mang sắc hồng nhạt đã vội giữ chặt lại.
Tất cả phong cảnh tuyệt mỹ ấy đều bị giấu lại phía sau lớp áo.
Mà người con trai xinh đẹp như thế, lại còn đỏ mặt hỏi nhỏ:
"Anh... anh thấy rồi chứ?"
Yết hầu của quản trị viên 001 khẽ chuyển động, ngực như bị lửa lớn thiêu đốt, tim đập loạn xạ chẳng còn quy luật. Đến cả khoang mũi cũng như bị nung nóng, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra chút căng thẳng.
"Không... không thấy."
Đàm Gian sốt ruột, giận dỗi đứng bật dậy, định kéo lại áo.
Ngay giây tiếp theo, một chuỗi mã lệnh lạnh như băng rơi lên vai em, nhẹ nhàng mà không thể từ chối, kéo áo em lên lại. Ngay ngực còn dừng lại một chút, rồi từng chiếc khuy được cài lại cẩn thận.
Giọng máy móc vô cảm của hệ thống chủ vang bên tai, không phân biệt được vui hay giận.
【Không cho hắn xem.】
Phòng livestream riêng tư ngay lập tức "tách" một tiếng rồi tối đen.
【Bảo hắn cút.】
*
Đàm Gian vừa "hừ hừ" vừa mặc lại áo, mí mắt cụp xuống, mãi sau mới nhận ra 001 vừa rồi rõ ràng là đang bắt nạt em.
"Thật quá đáng!!"
Đàm Gian nghiến răng nghiến lợi cầm lấy gương ma thuật, tức muốn đục thủng chiếc khóa ảo hiện trên màn hình. Em giận dữ mắng:
"Đồ tồi! Cút đi, cút đi!"
Em giận đến mức muốn dậm chân, đôi mắt long lanh nước. Em nghĩ đơn kháng cáo chắc cũng bị từ chối rồi, liền chống cằm, cắn môi định tìm cách mở lại phòng livestream. Nhưng vừa mở ra, em đã thấy một chấm đỏ nho nhỏ ở phần quản lý phía sau.
Là hai tin nhắn đến từ quản trị viên.
【Phòng livestream của ngài đã được mở lại.】
Phía dưới là một dãy mã số – có vẻ là tài khoản cá nhân của quản trị viên 001 – với cái tên đính kèm nho nhỏ ở cuối: "Tịch Thanh".
Nội dung chỉ vỏn vẹn hai dòng:
【Xin lỗi.】
【Tôi sẽ tặng lễ vật cho em.】
Còn chưa kịp để Đàm Gian phản ứng lại, phòng livestream của em liền bừng sáng ánh hào quang rực rỡ. Các loại quà tặng với hiệu ứng lộng lẫy chen chúc hiện lên khắp màn hình. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, phòng livestream của em đã leo lên hạng nhất bảng cúng tế của thần điện.
Hiệu ứng ấy kéo dài đến hơn mười phút.
Đàm Gian trầm mặc một lúc, đôi hàng mi cụp xuống, nhìn về phía dòng chữ "Tịch Thanh" đang được dát vàng ở vị trí đầu bảng của phòng livestream. Em khẽ hỏi:
"Anh tặng xong chưa?"
Đầu bên kia, Tịch Thanh im lặng vài giây.
Trên màn hình nhanh chóng xuất hiện một dòng chữ:
【Tặng xong rồi.】
Đàm Gian cong mắt cười, dịu dàng nói một câu:
"Tốt lắm."
Rồi ngay lập tức đưa Tịch Thanh vào danh sách đen.
Tịch Thanh vẫn còn đang chậm rãi gõ chữ, từng chút chỉnh sửa nội dung rồi mới gửi đi.
【Tôi còn có thể tặng thêm nữa.】
Nhưng thứ đón chờ anh ta lại là một dấu chấm than đỏ rực, kèm theo một khung thông báo xám xịt:【Bạn đã bị vị Thần này đưa vào danh sách đen, hãy chú ý lời nói và hành vi của mình nhé ~】