Chương 92: Đồng hành cùng thần linh【12】- Ngài đã bị bắt
Ngay khoảnh khắc người phụ nữ đó quay đầu lại nhìn, tim Đàm Gian đập thình thịch mấy nhịp mạnh mẽ.
Em co rúm các ngón tay một cách cứng đờ và lúng túng, cằm cúi thấp đến mức gần chạm vào xương quai xanh. Em sợ hãi, chỉ dám cúi đầu, gắng gượng không nhìn vào người phụ nữ bên cạnh.
Ánh mắt lạnh lẽo và dính như có keo như thể đã ghim chặt vào thân thể em.
Đàm Gian không dám cử động, chỉ biết ngồi yên tại chỗ, lắng nghe người bán hàng bên cạnh chậm rãi thuật lại vụ án kinh hoàng vừa xảy ra trong thị trấn.
Người phụ nữ bên cạnh thốt lên một tiếng kinh ngạc, dường như cũng bị vụ án kỳ lạ ấy làm cho sốc.
"Tự sát?! Hắn mà lại chọn cách tự kết liễu đời mình sao? Trời ơi, cầu xin thần linh bảo hộ cho linh hồn hắn."
Ở thành phố D, tự sát là điều hoàn toàn không thể lý giải nổi. Bởi vì mỗi tín đồ nơi đây đều có quyền được kết nối trực tiếp với thần linh. Trong con mắt họ, tự sát chẳng khác gì việc từ bỏ đức tin, phản bội thần minh của mình.
Chính bởi điều đó, vụ việc đã khiến cả phủ Thành chủ cũng phải chú ý đến.
"Phải rồi, nghe nói nhân chứng là ông chủ tiệm may ở ngay đầu hẻm. Ông ta nói chính mắt mình nhìn thấy Alec vừa cười vừa vẫy tay chào ông, vừa bẻ gãy tứ chi của mình, rồi tự nhét bản thân vào bể cá bên cạnh."
"Ông ấy còn tưởng Alec đang diễn một trò ảo thuật gây sốc, hay là đang chơi trò tiêu khiển kỳ lạ nào đó... Cho đến khi cảnh sát phát hiện thi thể, ông ấy mới nhận ra Alec thật sự đã tự sát."
Người phụ nữ kể bằng giọng điệu khoa trương, chỉ nghe thôi mà Đàm Gian đã sợ đến muốn run rẩy. Hàng mi ướt sũng của em run lên, dính bết lại với nhau. Những đầu ngón tay trắng muốt sắp siết chặt đến mức làm thủng cả lớp vải áo.
Như thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của em, ánh mắt dính chặt trên người em kia càng lúc càng nóng rực hơn.
Tựa như đang tham lam thưởng thức sự bối rối hoảng loạn của em, ánh mắt ấy lần theo vùng da trắng nõn lộ ra ngoài, chậm rãi, từng tấc một mà l**m qua như rắn độc lướt mình.
Đàm Gian có cảm giác bản thân như một con mồi đã bị dán đích, từ nơi da thịt bị ánh mắt kia đè nặng cho tới tận đầu ngón tay cũng tê rần cả lên.
Ngay cả những lời người ta nói ban nãy, khi rơi vào tai em, cũng tựa như bị ngăn cách bởi một tấm kính mờ dày đặc.
Rợn người đến rùng mình.
Đàm Gian cố gắng hít sâu vài hơi, muốn ổn định lại tâm trạng. Em cử động tay chân đã tê rần của mình, định đứng dậy đổi chỗ khác để chờ Sơn Cửu.
Nhưng vừa mới ngẩng đầu lên, em đã phát hiện những người phụ nữ lúc nãy còn đang tán chuyện bên sạp hàng chẳng biết từ lúc nào đã biến mất. Thay vào đó là ánh sáng đỏ gần như muốn nuốt trọn cả bầu trời.
Là đèn báo động sau khi có án mạng xảy ra ở thành phố D, và những chớp sáng đỏ chói từ xe cảnh sát.
Tiếng còi hú chói tai lướt qua, Đàm Gian lơ ngơ đứng bật dậy, ngơ ngác quay đầu nhìn lại phía sau mình.
Em đang ngồi trên chiếc ghế dài màu đồng cổ đặt trước cửa hàng, dùng để người qua đường nghỉ chân. Phía trước là con đường lớn xe cộ qua lại tấp nập, bên cạnh thi thoảng có những đứa trẻ xách túi vải đi bán báo, và những người bán hàng đang bày biện sạp.
Sau lưng em là một dãy tiệm buôn dài trong thành phố D, tất cả đều dùng kính trong suốt ngăn cách. Nhìn xuyên qua lớp kính trong, có thể thấy rõ những món hàng được trưng bày trên kệ bên trong.
Ngay phía sau Đàm Gian là một tiệm may.
Chỉ cần nghiêng đầu nhẹ, em đã có thể nhìn thấy người mẫu may mặc được làm từ vải bông đặt trong tiệm. "Da" được khâu sơ sài bằng vải trắng thô, trên người khoác một chiếc áo sơ mi đen và áo khoác đen chưa hoàn thiện.
Thế nhưng, hình nhân được làm thô sơ kia lại mang những đường nét gương mặt nam giới tinh xảo kỳ lạ.
Thậm chí trên đầu còn đội một bộ tóc giả nâu mềm mại.
Đôi mắt màu lam – trông như hai hạt nhựa dẻo – của hình nhân ấy đang nhìn chằm chằm về phía em.
Đàm Gian mím môi, không nhịn được mà rùng mình.
Em rón rén bước đi vài bước, vừa định rời khỏi nơi này thì đột nhiên thấy, phía sau hình nhân kia chẳng biết từ lúc nào đã thò ra một chiếc kéo lạnh băng.
Lưỡi kéo bằng thép bạc sắc bén cắt rạch phần "da mặt" vải bông của hình nhân.
Đàm Gian mở to mắt từng chút một, đến cả hô hấp cũng gần như ngừng lại.
Dưới lớp vải bị cắt rách, là một làn da trắng bệch đang mục rữa.
Những vết máu nâu đậm đã khô đọng lại trên khuôn mặt đó, đôi mắt xám xịt đục ngầu mở to, nhìn chằm chằm vào chỗ Đàm Gian vừa ngồi.
Mồ hôi lạnh lập tức túa đầy sau lưng em, mãi đến khi hô hấp dồn dập trở lại, những âm thanh hỗn loạn xung quanh mới như thuỷ triều ào ạt ùa tới.
Một người đàn ông mặc quân phục cảnh sát cấp một ôm cuốn sổ da trong tay, đang điềm tĩnh chỉ huy các cảnh sát viên đi qua đi lại bên cạnh.
"Người chết khoảng 30 tuổi, là ông chủ tiệm may này... Căn cứ vào vết tử thi, suy đoán ban đầu là đã chết khoảng 5 ngày."
Viên cảnh sát đưa ra phán đoán sơ bộ, đeo găng tay trắng, liên tục kiểm tra thi thể phía dưới.
Không rõ có phải là ảo giác do nỗi sợ cực độ tạo thành hay không, nhưng Đàm Gian thậm chí có cảm giác mũi mình như đang bị vây lấy bởi mùi thối rữa nhẹ nhẹ tỏa ra từ xác chết.
Đàm Gian mím môi, bước chân như bị đóng đinh xuống mặt đất, đầu óc em tràn ngập những âm thanh hỗn loạn: lời cảnh sát trình bày vụ án, tiếng người qua đường bàn tán kinh hoàng, và cả giọng hệ thống vang lên lạnh lẽo.
【Chúc mừng ký chủ đã thu thập được manh mối nhánh phụ của hầm ngục "Phù thủy"】
【Liên tiếp xảy ra các vụ án mạng khiến lòng người ở thị trấn biên giới này xôn xao bất ổn, thế nhưng vị thần của Địa Thượng Thành – Angelo – lại lặng lẽ xuất hiện tại vùng đất nhỏ bé không ai để ý đến này...】
【Những phù thủy đang ẩn mình giữa dòng người, lén lút tìm kiếm tín đồ.】
【Xin hãy tìm ra phù thủy đang ẩn náu trong hầm ngục!】
【Phần thưởng nhiệm vụ nhánh: Có thể bỏ qua yêu cầu điểm tín ngưỡng, tiến thẳng vào kết giới Địa Thượng Thành. Ký chủ hãy tiếp tục cố gắng!】
Bước chân vốn định rời đi của Đàm Gian lập tức khựng lại.
Em mở to mắt, nhìn chằm chằm vào bảng nhiệm vụ ánh sáng hệ thống vừa hiện lên, trong đó ghi rõ phần thưởng hấp dẫn của nhiệm vụ nhánh.
Nói cách khác, chỉ cần em hoàn thành nhiệm vụ này, sẽ không cần phải từ từ tích điểm tín ngưỡng nữa.
Đàm Gian siết chặt bàn tay đang rịn mồ hôi, gương mặt xinh đẹp căng cứng lại. Em nhỏ giọng tự trấn an vài câu: "Không sợ, không sợ đâu", rồi rón rén nghiêng người về phía sau lưng ghế dài, từ từ nhìn lại.
...