Chương 185

Việc thu thập chứng cứ tại tiệm may đã gần đến hồi kết.

"Phán đoán sơ bộ cho thấy, người chết có thể là tự khâu mình vào trong hình nộm người... Trên đầu và cơ thể không có dấu vết ngoại thương rõ rệt, nhưng lại có biểu hiện mất nước nghiêm trọng, dạ dày teo lại..."

"Trong cuốn sổ tay may vá của mình, ông ta có viết: 'Tôi cần một hình mẫu cơ thể hoàn mỹ để thể hiện tay nghề tuyệt vời của mình. Và rồi, tôi đã nhìn thấy Alec. Cậu ấy thực sự quá thông minh... Sao lại có thể nghĩ ra một cách hoàn hảo đến thế. Tôi tuyên bố, cậu ấy chính là nghệ sĩ vĩ đại nhất thế kỷ này.'"

Cảnh sát kể đến đây thì dừng lại. Viên cảnh sát phía sau lập tức bước lên, hạ giọng nói bên tai ông:

"Alec là nạn nhân trong vụ án trước."

Viên cảnh sát nhanh chóng lật giở quyển sổ tay da trên tay, đưa ra kết luận:

"Thời gian tử vong của ông chủ tiệm may trùng khớp với thời điểm xảy ra vụ án của Alec."

Các cảnh sát có mặt dần lộ ra vẻ mặt nặng nề. Họ lật lại hồ sơ cũ, giọng nói có phần vội vàng:

"Ý anh là Jack chết sau khi nhìn thấy Alec? Vậy thì chúng ta..."

Viên cảnh sát ngắt lời suy đoán lan man ấy, nhanh chóng lật thêm vài trang trong cuốn nhật ký may vá.

"Trong nhật ký ông ta còn viết một điều khác."

"Ông ta nói mình đã thấy được một vị thần chân chính — không phải những 'ngụy thần' của Địa Thượng Thành — mà là THẦN thực sự của thành phố D này."

Ngón tay tái nhợt, rắn rỏi của cảnh sát viên dừng lại trên trang sổ đó, thần sắc trở nên khó lường. Viên cảnh sát bên cạnh ghé đầu nhìn, đến khi lật sang mặt sau của tờ giấy thì trợn tròn mắt kinh ngạc.

Trên đó, bằng nét chữ cổ Đông phương, từng nét từng nét tỉ mỉ, vẽ nên một trang đầy tên người. Như thể tờ giấy ấy đã bị vò nát, nhăn nhúm đến không thể duỗi thẳng, nhưng những cái tên kia vẫn rõ ràng rành mạch—

Viên cảnh sát nhíu mày, thì thầm nói:
"Mẹ tôi là người mê lịch sử, từng dạy tôi một chút chữ Hán mà người Đông phương hay dùng."

"Chữ này, hình như là..."

"Đàm Gian."

———————————————

Cách một lớp cửa kính mỏng, Đàm Gian không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ biết ngoan ngoãn bám lấy cánh cửa, thấy các cảnh sát miệng mấp máy liên tục.

Thời đại hơi nước, ánh đèn dầu vàng vọt lờ mờ khiến bóng đổ dưới đất như phủ lên một lớp u ám dày đặc.

Đầu ngón tay em khẽ co lại, mắt dõi theo mấy vị cảnh sát đang bàn bạc với vẻ mặt khác thường. Rồi họ lấy một mảnh vải trắng, từng chút một phủ lên gương mặt xanh xao của xác chết.

Đôi mắt xanh xám kia dần bị che lấp, Đàm Gian khẽ thở ra một hơi không dễ nhận ra, ngơ ngác nhìn cảnh sát trưởng đeo đôi găng tay da đen lạnh lẽo, từng đốt xương rõ ràng, sắc mặt lạnh lùng đẩy cửa tiệm may bước ra.

Chuông gió vang lên một tiếng lanh lảnh. Vị cảnh sát cao lớn bước từng bước tới trước mặt em - vị thần minh nhỏ bé có dung mạo xinh đẹp này.

Bị cảnh sát bất ngờ dừng lại trước mặt, đôi chân Đàm Gian như muốn nhũn ra. Em ngây người đứng sau chiếc ghế dài, hoàn toàn không biết phải để tay chân ở đâu cho phải.

Đôi mắt ngấn nước ngẩng lên, hàng mi dài run rẩy.

Cứ như chỉ cần người kia dọa nhẹ một câu, em cũng chẳng dám ngẩng đầu như một chú chuột đồng nhỏ nhắn, có bộ lông mượt mà, xinh xắn.

Trên mặt cảnh sát viên chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng yết hầu lại chuyển động nhanh một chút. Giây tiếp theo, đôi găng tay da đen đột ngột siết lấy cổ tay trắng trẻo, mảnh mai của em.

Rồi bất ngờ kéo lên cao.

Chiều cao giữa hai người vốn đã chênh lệch, lực kéo mạnh mẽ ấy khiến em như bị xách bổng cả người, hai chân hơi lơ lửng, đong đưa giữa không trung.

Cuối cùng, vì không tìm được điểm tựa, đôi chân thon dài, trắng trẻo ấy liền đặt lên chiếc quần tây đen được là phẳng một cách chỉn chu.

Chất liệu vải quần tây đen tuyền và làn da trắng nõn đối lập gay gắt, đặc biệt là khi chân Đàm Gian vừa đặt lên, người đàn ông còn vô thức nhích về phía trước một chút.

Da trắng mịn cứ thế bị cọ vào chất vải thô ráp, chà xát đến đỏ cả lên.

Em theo bản năng, kẹp chặt hơn như thể chỉ có vậy mới có thể giảm bớt áp lực nơi cổ tay đang bị kéo cao.

Năm ngón tay bọc trong găng da bóp lấy cằm em, hơi siết chặt, khiến khuôn mặt ấy đỏ bừng, đôi mắt rưng rưng, run rẩy hé mở đôi môi ướt át, đầu lưỡi hồng nhạt lộ ra, không thốt nên lời.

Cảnh sát viên cứ thế kìm giữ em, ánh mắt sắc lạnh áp xuống.

"Đàm Gian?"

Phát âm cái tên ấy có phần lạ lẫm, y lấy tay thu lại hai bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của em vào một bên, tay kia lấy ra gương ma thuật của mình.

Màn hình trong gương hiện lên chính là phòng phát sóng trực tiếp, một thiếu niên xinh xắn, ngoan ngoãn, bị một thợ săn cao lớn ép sát, cũng bị nâng lên giữa không trung, bị bóp cằm y hệt.

Giọng nói mềm mại, mang theo cả nước mắt.

"Đừng làm thế với ta nữa..."

Giống như đang nhìn thấy chính mình trong gương, một bản sao bị bắt nạt, bị ép phải hé môi lộ lưỡi, ngay cả tiếng cầu xin mang theo tiếng nấc cũng trùng khớp không khác gì.

Đàm Gian nức nở thút thít, hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại bị đối xử như vậy.

Người đàn ông nhìn vào đôi mắt uất ức của em, giọng trầm xuống.

"Xin lỗi, ngài Đàm. Ngài bị bắt."

"Vì nghi ngờ có liên quan đến phù thủy."

"Hoặc cũng có thể là — một vị thần từ Địa Thượng Thành lén lút xâm nhập vào Địa Hạ Thành. Mời ngài theo chúng tôi, đến phủ Thành Chủ."

Bình Luận (0)
Comment