Chương 186

Chương 93: Đồng hành cùng thần linh13Tình cờ gặp ngoài đời

"Đây chính là vị thần đến từ Địa Thượng Thành sao?"

Trên chiếc xe cảnh sát chật hẹp và tối tăm, Đàm Gian bị nhốt một mình ở khoảng trống phía sau cốp xe, đối diện trực tiếp với hai hàng ghế trước có các cảnh sát đang ngồi, ánh mắt họ chăm chăm nhìn em không rời.

Xe cảnh sát của thành phố D đã rất hiện đại rồi.

Chiếc lồng sắt lạnh lẽo bằng bạc đã hoàn toàn cô lập Đàm Gian trong không gian rộng rãi của xe.

Cánh tay trắng trẻo của em tì lên thanh sắt lạnh buốt bên cạnh, để lại một vết lõm nhàn nhạt màu hồng phấn.

Không biết từ lúc nào, một bàn tay bọc trong lớp da sần thô ráp, đen sì, từ khe hở bên hông lồng sắt len lén trườn vào, tham lam v**t v* phần bắp chân của em.

Viên cảnh sát có gương mặt thanh tú ngồi sát lồng, khuôn mặt ửng đỏ như đang phấn khích, cúi đầu thì thầm với người bên cạnh.

"Em ấy đẹp thật đấy... Đây chính là vị thần từ Địa Thượng Thành sao?"

Những viên cảnh sát xung quanh vừa cười vừa nói chuyện, nhưng ánh mắt thì không rời khỏi người Đàm Gian dù chỉ một giây.

Bị nhìn chằm chằm như thế khiến em thấy rất khó chịu, lông mày nhíu chặt lại, cơ thể nhỏ bé rụt vào trong chiếc lồng sắt lạnh lẽo.

Một thiếu niên xinh đẹp bị nhốt trong lồng sắt như vậy, cảnh tượng ấy tạo ra một cú sốc thị giác mạnh mẽ, không thể đơn giản miêu tả bằng hai chữ gợi cảm thậm chí khi thấy Đàm Gian run rẩy co mình thành một khối, hơi thở của đám đàn ông kia càng lúc càng nặng nề.

Viên cảnh sát trẻ khống chế không nổi, đưa tay về phía em, ánh mắt như dính chặt lấy thân hình nhỏ nhắn ấy, chậm rãi trượt xuống từng chút một.

Cuối cùng dừng lại ở vùng da trắng nõn đang lộ ra.

"Em ấy... thật nhạy cảm... thật ngoan..."

Một bàn tay to lớn, thô ráp khác màu, đặt lên cạnh lồng sắt, như cố ý, lại như dè dặt, nhẹ nhàng lướt qua vùng da em đang tựa sát vào thành lồng.

Ngay giây tiếp theo, tiếng hét thảm thiết của viên cảnh sát vang dội cả xe.

Đôi giày da đen nặng nề đạp mạnh lên bàn tay đang mò tới bắp chân Đàm Gian, giẫm đi giẫm lại mấy lần khiến hắn hét lên đau đớn.

"Keng—!"

Tiếng xích sắt leng keng vang lên, thô và giòn.

Một cảnh sát cao lớn mặc đồng phục chỉnh tề bước tới, ngón tay đeo găng da gõ nhẹ vào cửa xe với âm thanh nhịp nhàng mà lạnh lùng.

Đàm Gian vốn đang co người, chôn đầu vào giữa hai đầu gối, nghe thấy tiếng động liền ngước mắt lên, đôi mắt mơ màng ngẩng nhìn.

Người đàn ông phương Tây cao lớn cúi xuống nhìn em từ trên cao. Đàm Gian khẽ hít mũi, ngón tay trắng muốt bám vào thanh sắt, ánh mắt từ đôi giày da của y lần lên trên.

"Cảnh sát Ross."

Một viên cảnh sát trẻ bên cạnh cất tiếng gọi. Ross cụp mắt nhìn gã một cái, rồi dời chân khỏi tay tên cảnh sát kia, khẽ gật đầu với Đàm Gian.

Y kéo nhẹ găng tay da ở đầu ngón tay, khiến lớp da mỏng căng chặt, nổi bật từng đốt ngón tay dài và rắn rỏi.

Trên ngón trỏ vẫn còn treo một chiếc còng tay bạc lạnh lẽo.

Chuỗi xích treo dưới chiếc còng va vào nhau, phát ra chính âm thanh mà nãy giờ Đàm Gian đã nghe thấy.

Ánh mắt của Ross sâu thẳm, lạnh lùng, không mang theo chút cảm xúc nào. Khi thấy Đàm Gian nhìn mình, y hơi cúi người xuống.

Bóng tối đậm đặc phủ lên sau lưng, che lấp ánh đèn huỳnh quang chói mắt phía sau, hoàn toàn bao trùm lấy thân hình nhỏ bé của Đàm Gian.

Em hơi hoảng sợ, vừa mới chứng kiến một vụ án mạng, giờ lại không rõ lý do mà bị đưa lên xe cảnh sát. Hàng mi dài đen như mực khẽ run, em dè dặt dựa lưng vào thành xe lạnh buốt phía sau.

Ross dừng lại một lát, rồi không chút biểu cảm đưa tay ra, nắm lấy cổ tay trắng trẻo của em, hơi dùng lực kéo một cái —

Đàm Gian ngã chúi người về phía trước, khuôn mặt trắng như tuyết đột ngột áp sát vào Ross, đôi mắt nhạt màu mở to, lúng túng nhìn anh.

"Xin lỗi, đắc tội rồi."

"Những viên cảnh sát không biết điều kia, tôi sẽ dạy dỗ lại bọn họ."

Ross lên tiếng trầm thấp, vừa nói vừa "cạch" một tiếng, khóa chiếc còng tay bạc lạnh buốt vào cổ tay Đàm Gian.

Hai tay em bị giam lại, chỉ có thể co người, bị Ross kéo sợi xích ở giữa, lôi đến sát trước mặt anh.

Qua lớp lồng sắt lạnh băng, ánh mắt hai người chạm nhau. Đàm Gian giờ đã rất gần với Ross, đến mức hương thơm ngọt ngào, đậm đặc như quấn lấy đầu mũi y.

Ross bỗng nín thở.

Chỉ ngẩn người một thoáng, rồi y nhanh chóng trấn định, khàn giọng giải thích:

"Vì không thể xác định được thân phận của ngài, để đề phòng ngài là phù thủy gây rối trật tự, chúng tôi đành phải đưa ngài đi theo cách này."

Ross hơi cúi đầu, thấp giọng nói.

Đàm Gian mím môi, giọng nhỏ nhẹ, mềm như đang ngậm đầy kẹo bông:

"Ta không phải người xấu đâu mà..."

Em nhìn cánh tay Ross rắn rỏi, đầy cơ bắp, cảm thấy chỉ cần y vung tay lên là có thể đánh bay mấy người như em.

Kiểu người sẽ vừa hô "Tình yêu! Gắn kết! Tiêu diệt phù thủy nhỏ tà ác này đi!" vừa xông tới.

Đàm Gian ấm ức bĩu môi, cúi mặt xuống, cố gắng giải thích với Ross.

"Ta thật sự không phải vậy đâu, ta còn có phòng livestream nữa mà."

Hai tay bị khóa lại, nên cầm gương phép cũng khó khăn. Em đành dịch người, nghiêng cả nửa thân mình về phía trước.

Loạng choạng cầm lấy gương phép, Đàm Gian cố gắng đưa cho Ross xem.

"Anh nhìn đi, ta có phòng livestream đấy, có rất nhiều người xem."

Em cắn môi, để chứng minh mình là một vị thần nghiêm túc đang làm việc livestream chính đáng, còn ngẩng đầu lên, thành thật nói với Ross:

"Quản trị viên đã mở khóa phòng livestream của ta rồi, ta thật sự livestream đàng hoàng."

Khuôn mặt Đàm Gian ửng đỏ, nghĩ đến việc trước đây từng bị khóa nhầm vì bị hiểu lầm là livestream nhạy cảm, em nghiêm túc nói tiếp:

"Ta không livestream kh*** g** mà."

Như thể vừa ngoan ngoãn, lại vừa giấu đầu lòi đuôi, bổ sung câu ấy khiến sắc mặt lạnh lùng của Ross cuối cùng cũng có chút biến hóa.

"...kh*** g**?"

...

Bình Luận (0)
Comment