Chương 57

– Cô thật sự chịu thua.Trò đùa lãng mạn: 57

Cả Khương Tạo và Tạ Lịch Thăng đều thuộc tuýp người miễn nhiễm với mấy biệt danh sến súa, kiểu gọi “Bảo bối” lại càng là chuyện chưa từng có tiền lệ. Thế nên, ngay giây đầu tiên hai chữ ấy lọt vào tai, Khương Tạo không kìm được mà rùng mình một cái. Bức tường phòng thủ vốn đã lung lay trong lòng cô sụp đổ hoàn toàn. Trái tim cô co bóp mạnh, bơm máu đi khắp cơ thể kèm theo một luồng điện tê dại len lỏi vào tận lục phủ ngũ tạng, lan ra đến từng đầu ngón tay ngón chân.

Cơn lũ quét và trận cuồng phong của d*c v*ng cứ thế bùng nổ, không gì ngăn cản nổi.

Có lẽ anh cố tình. Tiếng “Bảo bối” ấy là đòn sát thủ khiến cô đại bại ngay từ đầu. Cơn rung động ập đến quá đột ngột và mãnh liệt làm cô đánh mất ý chí muốn đấu trí với anh, quên bẵng mất rằng trong kịch bản này, đây là tư thế anh thích nhất, nhưng lại là tư thế cô khó kiểm soát đối phương nhất.

Bệ đá rửa mặt cao, hẹp, sau lưng lại là tấm gương lớn phản chiếu mọi ngóc ngách. Ở nơi này, một khi đã bị anh bày bố, cô không chỉ khó lòng phản kháng mà còn vì những góc độ phản chiếu đầy xấu hổ trong gương mà nảy sinh lòng thẹn thùng dữ dội. Cảm xúc vì thế mà dâng trào nhanh hơn, mãnh liệt hơn. Và đó chính xác là viễn cảnh anh khao khát được chiêm ngưỡng nhất.

Trong chuyện này, quyền kiểm soát của anh đối với cơ thể cô là tuyệt đối. Dù là thể lực hay kỹ năng, cô vĩnh viễn không phải là đối thủ của anh.

Khương Tạo lúc này giống như một chiến binh trọng thương bị bắt làm tù binh, dù chỉ còn chút hơi tàn cũng cố sống cố chết b*n r* mũi tên cuối cùng.

Trong khi anh đang bận rộn xé vỏ bao, cô như muốn trút giận mà lần nữa nhấc chân lên, đạp một cái vào lồng ngực rắn chắc của anh. Gan bàn chân trần va chạm với cơ ngực căng cứng phát ra một tiếng “bạch” nhẹ đầy ám muội.

Tạ Lịch Thăng khựng lại, bỏ ra một tay tóm gọn lấy cổ chân cô rồi cúi đầu hôn xuống mu bàn chân, giọng điệu đầy vẻ trêu tức: “Giờ này mà chân vẫn còn sức đạp người cơ à? Thế thì xuống đây đứng.”

“Dẫu sao anh cũng thích làm từ phía sau hơn.”

“Hôm nay bệ đá lót khăn đủ dày rồi, không làm em đau đâu.”

Nói đoạn, anh như phát hiện ra điều gì thú vị, nghiêng đầu hạ tầm mắt, nhìn lướt qua những ngón chân tròn trịa đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình: “Em sơn móng chân à?”

Vì cô sơn màu hồng n*d* tiệp với màu da nên không dễ nhận ra, nhưng nhìn kỹ dưới ánh đèn, những ngón chân ấy trông càng sáng bóng và tròn trịa, đẹp tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, mang lại một vẻ đẹp chi tiết đầy thoát tục khiến người ta muốn nâng niu nhưng không dám khinh nhờn.

Thấy anh cứ dán mắt vào chân mình, mặt Khương Tạo lập tức đỏ bừng, cả người từ trên xuống dưới đều ửng lên lớp màu trắng hồng rạng rỡ, trông như một quả đào mật chín tới, đang ở độ mọng nước nhất.

Cô không chịu nổi ánh mắt nóng rực ấy, cảm giác ngón chân mình sắp bốc cháy dưới sự quan sát của anh. Khương Tạo dùng sức rút chân về, hai chân khép chặt làm tư thế phòng thủ, vòng tay ôm lấy đầu gối.

Thế nhưng, cô vẫn đang ở tư thế nửa nằm nửa tựa trên bệ rửa mặt, hành động này vô tình biến cô trở thành nàng ong chúa tự cho mình là thông minh. Tưởng rằng thu mình lại là phòng thủ kín kẽ, nào ngờ lại phơi bày toàn bộ lối vào tổ mật trước mắt kẻ xâm nhập.

Ánh mắt Tạ Lịch Thăng tối sầm lại. Vốn dĩ anh định trực tiếp đi thẳng vào chủ đề, nhưng khi tầm mắt lướt qua, anh chợt bị ánh sáng lấp lánh từ chiếc nhẫn cưới kim cương trên ngón áp út tay trái của cô thu hút.

Anh v**t v* cánh tay cô, lần dọc xuống dưới rồi nắm lấy bàn tay trái, đưa lên môi hôn nhẹ đầy nâng niu.

Ngay khi Khương Tạo còn chưa hiểu ý đồ của hành động này, người đàn ông vừa hôn tay cô đã chậm rãi ép sát người xuống, như muốn ôm trọn lấy cô, đồng thời dẫn dắt bàn tay trái của cô đi xuống phía dưới… nơi đang nóng hừng hực.

Khương Tạo lập tức hiểu ra, tay trái vùng vẫy muốn rụt lại, nhỏ giọng nhắc nhở: “Khoan đã… chưa tháo nhẫn…”

Ba chữ cuối cùng mang theo chút âm điệu nũng nịu, khàn khàn sau màn dạo đầu cuồng nhiệt, thanh âm như mèo cào vào lòng người, vừa giống làm nũng lại vừa không hẳn là cố ý lấy lòng.

“Sẽ… làm anh bị xước đấy.”

Tạ Lịch Thăng chẳng thèm bận tâm, tận dụng ưu thế sức mạnh để ép tay cô chạm đến đích, nắm trọn lấy d*c v*ng tham lam của chính mình. Anh tựa trán vào trán cô, cúi đầu hôn lấy hôn để lên mặt cô, trầm giọng khẩn khoản đầy hư hỏng: “Cứ để nguyên thế này mà làm cho anh.”

“Biết đâu…” Anh nhếch môi, thốt ra lời đại ngôn không biết ngượng: “Xước một chút lại càng sướng.”

Đầu óc Khương Tạo như bị châm ngòi nổ, bùm một tiếng, hàng mi chớp liên tục vì sốc. Nhất thời cô không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết trân trân nhìn cánh tay trái của mình bị đối phương điều khiển, thực hiện những động tác lên xuống máy móc. Cô đỏ mặt nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu: “… Anh đúng là hạ lưu hết thuốc chữa.”

Khi chạm vào lòng bàn tay mềm mại của cô, cộng thêm cảm giác lạnh lẽo của vòng nhẫn kim cương cọ xát vào da thịt nóng hổi, cứ mỗi ba nhịp lại có một nhịp cọ qua, hai bên thái dương Tạ Lịch Thăng căng cứng vì k*ch th*ch. Anh vừa cười vừa đáp lại lời mắng yêu của cô: “Cảm ơn em quá khen.”

“Dùng sức thêm chút nữa xem nào.” Đọc Full Tại TruyenGG.vision

“Đừng sợ làm anh đau.” Anh ghé sát tai cô thì thầm, giọng khàn đặc d*c v*ng: “Cứ để chiếc nhẫn thấm đẫm mùi vị của anh, chẳng phải rất k*ch th*ch sao?”

Những lời đường mật đầy ám muội vượt xa phạm vi nhận thức này có sức công phá quá mạnh, Khương Tạo lặng người, hoàn toàn mất khả năng ngôn ngữ.

Thật là một tên b**n th** đáng sợ.

Cô thực sự chịu thua, tâm phục khẩu phục.

Màn kịch đêm khuya đã đi đến chương đặc sắc nhất, bóng đêm ở trung tâm thành phố Tần Nam cũng đã chạm đến thời khắc đậm đặc nhất.

Chỉ cần nhích thêm một bước nữa thôi, chính là lãnh địa của bình minh.

Căn phòng ngủ sực nức mùi nước hoa sang trọng từ máy xông tinh dầu, hòa quyện với mùi sữa tắm thanh mát và hơi nước ẩm ướt còn vương lại trên da thịt hai người. Những chiếc đèn ngủ nhỏ được sắp đặt ngẫu hứng ở các góc phòng hắt ra thứ ánh sáng mờ ảo. Loại ánh sáng phá vỡ quy tắc không gian này dẫn dắt con người buông lỏng lý trí, để mặc cho cảm xúc nguyên thủy chiếm thế thượng phong.

Sân khấu cho vở kịch tình ái ngày hôm nay đã hội tụ đủ mọi yếu tố thiên thời địa lợi.

Không giống như khách sạn lần trước, chiếc giường trong phòng ngủ này có đầu giường áp sát vào tường.

Trong lúc cơn sóng tình ập đến hỗn loạn, cô thực sự cầu mong đêm nay phòng bên cạnh không có ai ở.

Nếu không, sáng mai cô sẽ thẹn đến mức không biết giấu mặt vào đâu khi bước ra khỏi căn phòng này.

Thế nhưng người đàn ông mạnh mẽ đang áp chế cô đâu cho cô lấy một giây để phân tâm. Cảm giác ngạt thở như bị trăn khổng lồ quấn lấy ập tới, ngay sau đó là âm thanh va chạm giữa đầu giường vào tường vang lên cộp cộp. Khương Tạo vốn đang mím chặt môi không tự chủ được mà hé mở, nhưng cổ họng nghẹn lại không phát ra tiếng.

Tạ Lịch Thăng là người rất chú trọng kỹ năng và trải nghiệm. Khi vừa bước vào công viên giải trí, anh sẽ không trực tiếp thử thách những trò chơi cảm giác mạnh ngay lập tức, mà bắt đầu từ những trò chơi ở góc khuất, tưởng chừng như chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng mỗi nhịp đưa đẩy đều chuẩn xác, sâu và đầy lực.

Anh mang lại cho cô trải nghiệm trọn vẹn của cuộc vui, để cô thích nghi với bầu không khí trước, sau đó mới tiến hành tuần tự, từng bước nâng cao độ khó.

Tư thế bắt đầu rất cơ bản, Khương Tạo há miệng th* d*c, tầm mắt có chút mờ mịt. Cô nhìn người đàn ông đang nắm lấy hai đầu gối của mình phía trên, ngoài việc th* d*c dồn dập để lấy lại oxy thì không thể đưa ra thêm bất kỳ phản hồi nào khác.

Không chỉ vì Tạ Lịch Thăng đã ăn chay suốt mấy ngày đi công tác, mà thực tế dạo gần đây tần suất sinh hoạt của hai người cũng giảm đi.

Một phần là vì chứng bệnh sỏi tai của anh tái phát. Loại bệnh mãn tính này một khi đã bị lại thì cần thời gian dài để tĩnh dưỡng, bác sĩ khuyến cáo không nên vận động quá mạnh và thay đổi tư thế đột ngột. Dù bản thân anh là bệnh nhân không mấy nghe lời, nhưng lần phát bệnh đó thực sự đã làm Khương Tạo sợ chết khiếp. Cô coi lời dặn của bác sĩ như thánh chỉ dán lên trán, hễ anh sán lại gần định giở trò quá trớn là cô lại dội cho một gáo nước lạnh, cương quyết yêu cầu kiểm soát cường độ và tần suất, nếu không sẽ cấm vận hoàn toàn.

Vì vậy, màn ân ái đêm nay thực tế là kết quả của việc cả hai đã kìm nén suốt một thời gian dài. Thế nên ngay từ khi mới soát vé vào cửa, cả hai đều rơi vào trạng thái hưng phấn tinh thần cao độ, thỏa mãn vô cùng suốt vài phút đầu tiên.

Thực ra cảm giác này cũng rất hiếm có, nó khiến cô thấy chuyện chăn gối có một giá trị trân trọng như thể ngàn năm mới gặp một lần.

Ngày nào cũng làm quá nhiều thì ngược lại sẽ thấy nó dễ dàng, bình thường hóa, dù lúc bình thường ấy cô cũng thấy rất sướng.

Tạ Lịch Thăng có chút gấp gáp, nên thời gian dành cho những trò chơi khởi động nhẹ nhàng không dài. Thấy cô đã hoàn toàn thích nghi với kích thước và nhịp điệu của mình, cộng thêm việc đã lâu rồi không được bung lụa, anh có thể cảm nhận được trạng thái của cô hôm nay cực tốt, cả người ướt át, mềm mại như một ốc đảo xanh tươi giữa sa mạc không bao giờ cạn nước.

Khương Tạo vừa định mở miệng khen mức độ này là rất ổn rồi, thì người thuyền trưởng phía trước đột nhiên bẻ lái cực gắt —

Anh lái con thuyền thám hiểm vốn chẳng mấy kiên cố này lao thẳng vào tâm bão, hoàn toàn giao phó số phận cho những đợt sóng thần đợt sau cao hơn đợt trước.

Hai tay cô đột ngột dùng sức, bấm chặt vào bắp tay và cổ tay anh, cằm run rẩy, thậm chí mất luôn khả năng phát thanh.

Tầm mắt nhòe đi vì nước mắt sinh lý, Khương Tạo bất an quờ quạng khắp nơi, không tìm được một điểm tựa nào để bấu víu nhằm tiêu giải cảm giác kh*** c*m pha lẫn đau đớn này.

Thính giác nhạy bén thu vào từng đợt va chạm cộp cộp cộp giữa đồ nội thất và bức tường, dồn dập như sóng vỗ vào bờ đá, chẳng phân biệt được bên nào có sức tàn phá lớn hơn.

“Đừng, đừng mà…” Cô nhất thời nói năng lộn xộn, thốt ra những lời mê sảng, van xin kẻ cuồng loạn không biết điểm dừng kia: “Tường… tường sắp thủng mất thôi.”

Gương mặt Tạ Lịch Thăng hơi ửng đỏ vì hưng phấn, sau khi dốc sức vận động, xương quai xanh và các thớ cơ trông càng rõ nét, quyến rũ chết người.

Anh nén hơi cười khẽ một tiếng, sau đó xốc nách bế cô lên đổi vị trí — Khương Tạo hoa mắt chóng mặt, nháy mắt đã thấy mình ngồi ở phía trên.

“Yêu cầu nhiều thế cơ à.” Anh vỗ nhẹ vào mông cô, thúc giục: “Vậy em tự làm đi, để anh xem em có bản lĩnh gì.”

Thực tế Khương Tạo không đủ thể lực để duy trì tư thế nữ trên quá lâu, nhưng nhìn thấy anh nằm đó với vẻ mặt đắc ý tận hưởng, cô cũng không muốn mãi chịu lép vế. Cô vươn hai tay ra đan chặt mười ngón với bàn tay đang giơ lên của anh để tìm điểm tựa.

“Anh làm gì mà giường kêu to quá vậy.” Cô nhỏ giọng phàn nàn: “Không sợ bị phòng bên cạnh khiếu nại à…”

“Thế thì chứng tỏ chất lượng cách âm của khách sạn này không đạt chuẩn 5 sao rồi.” Tạ Lịch Thăng thản nhiên đổ lỗi, hất cằm ra hiệu cô mau chóng tiếp tục.

Anh khá thích nhìn cô ở phía trên, vì thế tư thế này với Khương Tạo cũng không quá xa lạ. Cô nắm lấy tay anh, lấy lòng bàn tay anh làm điểm tựa bắt đầu chuyển động hông.

Nhưng chưa đầy mười giây, cô đã bị đánh bại bởi phong cách thảo luận chuyên môn quá mức của anh, nhịp độ chậm dần, không dám quá thành thật mà cày bừa nữa.

Tạ Lịch Thăng nhìn thấu sự nhát gan và lười biếng của cô. Dù đang nằm dưới, anh vẫn thừa sức giành lại quyền chủ động.

Anh tung ra những cú thúc từ phía dưới, khiến cô gái đang ngồi trên kia định thừa nước đục thả câu, làm việc bớt xén phải hét lên một tiếng thất thanh vì bị đâm trúng điểm yếu.

Bản năng cơ thể đã phản bội lại lý trí, vượt qua cả sự thẹn thùng muốn kìm nén mà hét lên đầy sung sướng.

Cô nhanh chóng bại trận giữa những đợt sóng dữ dội từ dưới đánh lên, thắt lưng vừa tê vừa nhũn, ngã nhào trực tiếp vào lồng ngực rộng lớn của anh, không chút gánh nặng mà đổ gục xuống vùng đất ấm áp, đẫm mồ hôi này.

Khương Tạo hai tay bám chặt vào khung đầu giường, mái tóc đen rũ xuống, lướt qua khuôn mặt và cổ lấm tấm mồ hôi của anh.

Tư thế này còn đi sâu hơn cả lúc nãy, tiếng sóng vỗ bờ cũng rõ ràng, giòn giã và ướt át hơn.

Khương Tạo không chịu nổi, khóe mắt nóng hổi, tiếng r*n r* càng lúc càng vụn vỡ, nức nở.

Mưa dồn gió vã, núi lở sóng trào, trận cuồng phong này dường như không có điểm dừng, tư thế này sẽ kéo dài đến lúc nào cũng chưa ai rõ.

Ngay khi Khương Tạo đang bị vây khốn trong cảm giác bức bối, kh*** c*m dâng trào từng đợt nhưng mãi không thể chạm đến đỉnh, người đàn ông vốn đang bị cô cưỡi bỗng nhiên ngẩng cao đầu. Anh cố gắng rướn lên chạm đến thứ quả ngọt ngào đang lắc lư ngay trước mắt mình trong cơn bão tố.

Giây tiếp theo, con dã thú đói khát l**m lấy trái đào mật căng mọng, giải phóng toàn bộ sự tham lam và tính chiếm hữu. Anh không ngần ngại dùng răng cắn nhẹ vào lớp vỏ mỏng manh, rồi dùng lưỡi m*t mát, thưởng thức trọn vẹn phần thịt quả ngọt lịm.

Lại còn như cố tình khiêu khích chủ nhân, anh phát ra những tiếng m*t mát vừa to vừa vang.

Đây là lần đầu tiên anh thưởng thức đỉnh núi mây trắng ở góc độ đầy k*ch th*ch này.

Khương Tạo trợn trắng mắt, hai cánh tay đang bám víu đồng thời duỗi thẳng và cứng đờ —

Chẳng màng tới việc mình còn đang ngồi trên người anh, cô hoàn toàn mất kiểm soát. Chai rượu đào sủi tăm vốn đã bị lắc mạnh nãy giờ cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực, bật tung nút bần, tuôn trào bọt trắng xóa tràn trề ngay trên bàn tiệc thịnh soạn.

Tác giả có lời muốn nói: 

Bạch Bạch: Cơm đây, cơm đây. Chương này đã qua kiểm duyệt và rà soát gắt gao của kho bản thảo, đây là phiên bản sống sót sau cuộc chiến sinh tử với đội ngũ kiểm duyệt, các tình yêu xem tạm nhé [ cầu ngươi ].

Hết chương 57
Bình Luận (0)
Comment