Cả hai đều đã nếm trải cái vị ngọt lịm của việc kìm nén lâu ngày để rồi bùng nổ, nên vừa bắt đầu đã lập tức bắt lửa. Suốt cả đêm dài đằng đẵng, chẳng ai còn tâm trí đâu mà nhắc đến chuyện đi ngủ.
Đến tận sau cùng, Khương Tạo cũng chẳng buồn quan tâm xem cái giường này có phát ra tiếng kêu kẽo kẹt to đến mức nào nữa. Không gian xung quanh dù có ồn ào đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu so với những thanh âm ướt át, giòn giã mỗi khi hai cơ thể va chạm kịch liệt, những âm thanh vang dội như tiếng sấm nổ ngay bên tai. Những cú va chạm mãnh liệt ấy khiến cô không khỏi hoài nghi: rõ ràng chỉ là hai linh hồn đang cộng hưởng, sao có thể tạo ra chấn động lớn đến thế?
Sự gợi cảm vốn không nằm ở bản thân hành vi ** *n, mà nằm ở sự xung đột mạnh mẽ về thị giác, thính giác và khứu giác khi đôi bên hòa làm một. Chính những điều đó khiến sự tương tác giữa người với người trở nên sống động, khiến lòng người rạo rực như lửa đốt, hận không thể tan biến vào trong đối phương để bày tỏ tình yêu và sự lệ thuộc vô bờ bến của mình.
Đêm nay, hiếm khi cả hai không đi theo những lối mòn truyền thống. Tạ Lịch Thăng cũng vì thế mà khám phá ra những thú vui mới đầy k*ch th*ch. Anh chiếm trọn vị trí từ phía sau, hai tay nắm chặt cánh tay cô kéo ngược ra sau, ngắm nhìn mái tóc đen mềm mại của cô lay động không ngừng như sóng nước giữa cơn bão tố, thỏa mãn niềm đam mê chinh phục về mặt thị giác.
Cũng chính vì ở tư thế này, khi không phải đối diện trực tiếp và không bị anh nhìn thấu vẻ mặt, lòng tự trọng cùng sự thẹn thùng có phần khác người của Khương Tạo mới tìm được nơi trú ngụ. Cô buông bỏ mọi phòng bị, giải phóng những thanh âm chân thật nhất từ sâu trong cuống họng.
Sau khi những tiếng hét vụn vỡ cất lên, cảm giác bế tắc trong linh hồn được giải tỏa đáng kể, nhưng đổi lại là sự chìm đắm sâu sắc gấp bội vào biển tình.
Giọng của Khương Tạo vốn đã hay, trong kịch bản này, khi sự kìm nén bấy lâu vỡ òa, chất giọng khàn đặc vì bị mài giũa lại thêm phần sắc sảo, ngắn ngủi, xen lẫn chút ấm ức mơ hồ đầy mời gọi.
Tạ Lịch Thăng siết chặt cánh tay cô, lắng nghe những tiếng r*n r* như sắp đầu hàng, cảm nhận trái tim và đôi tai mình nóng ran, căng chướng. Anh không muốn kết thúc quá sớm nhưng cũng chẳng nỡ chậm lại dù chỉ một nhịp. Anh rủ mắt, nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh trên ngón áp út của cô.
Đầu ngón tay cô bị anh siết đến trắng bệch, viên kim cương phản chiếu những tia sáng vụn vỡ theo nhịp điệu dồn dập, như thể nó cũng có linh hồn, đang tô điểm cho cuộc hoan lạc nhiệt liệt mà họ đang thực hiện.
Từng dấu vết đẫm lệ in hằn trên ga giường, giọng nói của người con gái trong lòng anh ngày một yếu đi, khàn đặc hơn.
Phòng ngủ thơm ngát vốn đóng kín cửa, mùi hương hoa quả ban đầu dần bị hai luồng khí tức kỳ lạ, nồng đậm quấy nhiễu, làm xáo trộn và nhuốm bẩn sự thanh khiết ban đầu.
Vì phản ứng đặc biệt của cô sau khi chạm đỉnh, anh bị ép đến mức phải lùi bước từng chút một, tiến sát về phía ranh giới của sự bùng nổ.
Tạ Lịch Thăng không thể kìm nén thêm được nữa, để mặc bản năng chiến thắng ý chí, sải bước thật nhanh về phía vạch đỏ kia…
Hơi thở của anh bắt đầu vụn vỡ, mỗi nhịp thở đều nặng nề và đục ngầu. Trong khoảnh khắc lâm nguy ấy, anh lộ ra sự loạn nhịp không thể che giấu, chỉ biết gọi tên cô trong vô thức: “Thất Thất… ừm, Thất Thất…”
Khương Tạo quay lưng về phía anh, giọng nói khàn đặc cũng bùng lên đợt phối hợp êm tai cuối cùng, cùng anh… hòa tấu bản nhạc kết thúc.
…
Bồn tắm đã đầy nước ấm mang theo hương tinh dầu dịu nhẹ. Khương Tạo tựa lưng vào lồng ngực rắn chắc và vòng tay rộng lớn của người đàn ông, ngồi trong lòng anh để ngâm mình. Cơ thể cô hoàn toàn thả lỏng, đôi mắt lim dim tận hưởng… Khoảng thời gian sau đó là lúc hai người ôm lấy nhau, không cần nói lời nào, lặng lẽ cùng nhau phục hồi và nghỉ ngơi.
Lúc được anh bế vào phòng tắm, Khương Tạo đã linh cảm đêm nay sẽ không dừng lại dễ dàng như vậy. Dù sao đây cũng là không gian anh thích nhất, vả lại lúc nãy trên bệ rửa mặt, cô chỉ mới đeo nhẫn rồi dùng tay giúp anh chứ chưa thực sự làm tới bến.
Với cái tính nết ăn dày mặc ít của anh, tuyệt đối sẽ không để lại bất kỳ sự hối tiếc nào.
Quả nhiên, ngâm mình chưa được bao lâu, Tạ Lịch Thăng lại bị con mồi trong lòng khiêu khích bởi sức quyến rũ quá lớn, khí thế bừng bừng trỗi dậy, khó mà dỗ dành cho yên được.
Anh sợ làm trong bồn tắm cô sẽ không bám chắc hoặc trượt chân, nên dứt khoát bế cô quay lại chỗ bồn rửa mặt, đè cô lên mép bệ đá giống như lần trước.
Tấm gương trong vắt phản chiếu thần thái của hai người, vừa trải qua một trận kịch chiến, dù đã thỏa mãn nhưng vẫn khao khát được đắm mình vào sự trụy lạc tột cùng của sắc dục.
Khương Tạo bấu chặt vào mép đá, nhìn thấy chính mình trong gương: mơ màng, hư hỏng và đầy vẻ d*c v*ng. Vệt nước bên khóe môi chẳng biết là nước bọt tràn ra khi không chịu đựng nổi, hay là dấu vết nhầy nhụa anh cố ý để lại sau nụ hôn sâu ngấu nghiến.
Ánh mắt cô phiêu đãng, nhìn người đàn ông đứng sau lưng. Vóc dáng anh to lớn như một bóng râm khổng lồ bao phủ lấy cô. Đôi bàn tay rộng lớn đặt lên hai bên hông cô như một chiếc gông xiềng ngang ngược, khóa chặt vị trí riêng tư nhất, lặng lẽ tuyên bố quyền sở hữu tuyệt đối.
Chắc chắn chỗ đó đã sưng lên rồi, cô dám cá là vậy.
Vì quỳ trên giường quá lâu nên đầu gối bây giờ mỏi nhừ, cánh tay cũng rã rời, chắc ngày mai chẳng nhấc nổi mất…
May mà ngày mai là thứ Bảy, được nghỉ.
Khác với phòng ngủ mờ ảo ám muội, ánh sáng trong phòng tắm rất trực tiếp, sáng choang khiến mọi chi tiết đều hiện rõ mồn một.
Sự phân tâm của Khương Tạo lập tức bị anh bắt thóp. Anh giáng xuống một sự trừng phạt đích đáng, khiến cổ họng vốn đã mất giọng của cô lại vỡ òa ra những tiếng r*n r* cầu xin.
Cảm nhận cao trào sắp ập đến không biết là lần thứ bao nhiêu, cô bất lực đưa tay ra sau cào cấu: “Tạ Lịch… Tạ Lịch Thăng…”
Anh không hề giảm tốc độ, cúi người hôn mạnh lên má cô để đáp lại.
Vành mắt Khương Tạo ửng đỏ, thuận theo bản năng cầu cứu: “Ôm em… ôm chặt em vào, nhanh lên, mau ôm em đi…”
Tạ Lịch Thăng đưa tay ra phía trước, vòng qua vòng eo thon nhỏ nhấc bổng cô lên, áp sát vào lồng ngực mình. Anh bao trọn lấy cô từ phía sau, quay đầu hôn lấy cô, tiếp nhận đ** l*** **t *t đầy vẻ gợi tình mà cô chủ động đưa ra. Cả hai quấn quýt lấy nhau, phát ra những âm thanh vụn vặt tình tứ…
Cuối cùng, Khương Tạo hoàn toàn nhũn chân, đổ gục trên lớp khăn tắm màu trắng dày dặn mà anh đã trải sẵn. Cô nhìn đống đồ dùng vệ sinh bị gạt đổ ngổn ngang trên bệ đá, nhìn những vết hằn của năm ngón tay ngoằn ngoèo trên mặt gương mờ hơi nước, lúc này mới muộn màng nhận ra: đêm nay họ đã chơi quá đà thật rồi…
…
Dù lúc thực sự nhắm mắt ngủ thiếp đi đã là hơn ba giờ sáng, nhưng đây vẫn là một đêm không mộng mị, ngủ cực kỳ ngon giấc.
Khi mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua rèm voan chiếu thẳng lên mặt Khương Tạo, ấm áp nhưng hơi chói. Có lẽ cửa sổ ở đâu đó chưa đóng khít, từng đợt khí lạnh cuối thu len lỏi vào khiến bờ vai trần mượt mà của cô khẽ run lên. Theo bản năng, cô rúc sâu vào trong chăn tìm hơi ấm.
Cô cuộn tròn người lại, trán chạm phải cánh tay đang gập lại làm gối của ai đó. Khớp khuỷu tay anh hơi cứng khiến cô tỉnh táo đôi chút.
Khương Tạo nheo mắt, nhìn rõ khuôn mặt nghiêng khi đang ngủ của người đàn ông bên cạnh.
Vì là cao thủ ngủ nướng, Khương Tạo hiếm khi có cơ hội tỉnh trước để lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của chồng mình.
Ánh sáng đầy đủ khiến sống mũi cao thẳng và gương mặt hoàn mỹ không góc chết của anh hiện lên rõ nét. Lông mi Tạ Lịch Thăng thực sự là cực phẩm, vừa mảnh vừa dài, rủ xuống tạo nên vẻ thâm trầm khó đoán.
Đôi môi anh cũng rất đẹp. Nhờ cơ địa tràn đầy năng lượng, ngày thường môi anh luôn hồng nhuận, đặc biệt là vào những lúc đ*ng t*nh, môi anh lại càng đỏ hơn, trông chẳng khác gì mấy con hồ ly tinh nam chuyên đi quyến rũ lòng người trong truyền thuyết.
Vì đôi mắt hồ ly một mí quá sắc sảo và có hồn, người ta thường quên mất rằng các đường nét khác trên mặt anh cũng tinh tế đến từng chi tiết.
Khương Tạo bắt chước tư thế của anh, cũng gập cánh tay kê đầu, nằm nghiêng đầy hứng thú quan sát nhan sắc này.
Nhận thấy quầng thâm dưới mắt anh đã mờ đi, lòng cô nhẹ nhõm hẳn.
Thời gian qua anh quá bận. Chuyện tái cơ cấu ban lãnh đạo Vân Thăng, hậu sự của bố Tạ, bàn giao di sản, rồi cả những tin đồn tiêu cực mà Tôn Yến cố tình tung ra… tất cả đè nặng lên vai anh.
Mà những chuyện đó, cô lại chẳng giúp được gì. Cô chỉ biết nhìn anh chạy đôn chạy đáo, ăn ngủ chẳng ra hồn, vậy mà vẫn không quên mỗi ngày dành thời gian về nhà với cô, còn luôn miệng bảo: “Anh không sao, mọi chuyện sắp xong rồi.”
Khương Tạo chợt nhớ về những năm tháng lớp 12, mỗi khi cô thức đêm giải đề, dì nhỏ đều thức muộn nấu cho cô bát mì đêm rồi lại áy náy bảo: “Dì không có bản lĩnh, chẳng giúp gì được cho con chuyện thi cử hay xin việc sau này.”
Lúc đó cô không hiểu tại sao dì phải xin lỗi, vì đó là việc của cô mà?
Nhưng giờ nhìn Tạ Lịch Thăng vất vả, cô bỗng thấu hiểu tâm trạng của dì nhỏ, đó là sự áy náy của một người thân yêu.
Vì quá trân trọng nên không muốn người kia vất vả, nhưng bản thân lại không đủ vốn liếng hay năng lực để san sẻ, nên mới nảy sinh cảm giác tội lỗi.
Cô hiểu rồi. Đọc Full Tại TruyenGG.vision
Khương Tạo chợt nhận ra, mình vốn tưởng đã hiểu hết ý nghĩa của hôn nhân, nhưng thực tế, cô còn cần phải học hỏi nhiều hơn nữa. Để trở thành một người nhà đúng nghĩa, một chỗ dựa vững chắc cho đối phương, cô cần phải mạnh mẽ hơn.
Vốn định hỏi kỹ xem công việc giải quyết đến đâu, kết quả tối qua hai người bận rộn quá mức, toàn làm chuyện xằng bậy. Miệng tuy không ngừng nghỉ nhưng chẳng nói được câu nào nghiêm túc, toàn phát ra mấy âm thanh người lớn
Nhưng mà…
Nhìn dáng vẻ ngủ say tĩnh lặng của anh, cô đoán mọi chuyện chắc đã ổn rồi. Bởi lẽ Tạ Lịch Thăng hễ có chuyện là sẽ không lãng phí thời gian trên giường, anh sẽ như một con robot, ngủ đủ là dậy đi giải quyết rắc rối ngay.
Khương Tạo đưa ngón trỏ nhẹ nhàng v**t v* vùng da dưới mắt anh, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng. Dù lúc có quầng thâm trông anh cũng ngầu thật, nhưng thế này vẫn là tốt nhất.
Người đang ngủ bỗng nhiên giơ tay nắm lấy bàn tay đang sờ loạn trên mặt mình. Anh dùng ngón cái ma sát mu bàn tay cô, lên tiếng với chất giọng khàn đặc đầy quyến rũ: “Đừng nghịch nữa, em sờ làm anh thấy ngứa.”
Anh nhấc tay, tấm chăn bị kéo cao lên một chút. Khương Tạo tranh thủ liếc nhìn nửa thân trên tr*n tr**, rắn chắc với những thớ cơ săn chắc của anh cho đã mắt.
“Mặt anh nhạy cảm thế? Sờ một chút cũng không cho.”
Nghe câu này, Tạ Lịch Thăng mở một mắt ra, buông một câu tỉnh bơ: “Ngứa ở dưới.”
Khương Tạo: “…”
Đúng là không thể trông chờ anh nói được lời nào tử tế mà!
Nhận ra đuôi tóc anh hơi ướt, cô ngạc nhiên: “Ơ… anh tỉnh rồi à? Tắm rồi sao?”
Cứ tưởng hôm nay mình là người dậy sớm nhất chứ…
“Đồng hồ sinh học thôi.” Tạ Lịch Thăng nắm lấy tay cô, xoay người nằm ngửa, thở hắt ra một tiếng thoải mái rồi lại nhắm mắt trò chuyện: “Vốn định dậy làm chút việc, nhưng thấy em ngủ ngon quá, bị lây nên ngủ tiếp.”
“Lâu rồi mới được ngủ một giấc sâu thế này.”
Lòng Khương Tạo mềm nhũn, cô bò lên người anh ôm chặt lấy. Tạ Lịch Thăng tự nhiên vòng tay qua eo cô, điều chỉnh tư thế để cô nằm thoải mái nhất trên lồng ngực mình.
Áp tai nghe tiếng tim đập “thình thịch” của anh, cô hỏi khẽ: “Khi nào anh mới cho phép mình nghỉ ngơi đây? Em sợ anh kiệt sức mất.”
“Từ giờ đến Tết Dương lịch làm gì còn kỳ nghỉ nào nữa.” Anh nửa tỉnh nửa mê đáp.
“Đấy là với cái lũ trâu ngựa tầng lớp thấp như tụi em thôi.” Cô bật cười, chọc chọc vào ngực anh: “Sếp tổng như anh mà cũng khắt khe với bản thân thế à?”
“CEO cũng chỉ là đứa đi làm thuê thôi.” Tạ Lịch Thăng thở dài đầy bất lực: “Em đừng nói nữa, đôi khi anh cũng muốn nghỉ việc đi GAP year(1) hai năm cho rồi.”
(1) Gap year (năm nghỉ phép/năm tạm dừng) là khoảng thời gian (thường 6-12 tháng) mà một người, thường là học sinh/sinh viên, tạm gác việc học hoặc công việc chính quy để nghỉ ngơi, trải nghiệm, khám phá bản thân, học hỏi kỹ năng mới hoặc theo đuổi sở thích cá nhân, phổ biến nhất là giữa cấp 3 và đại học hoặc sau khi tốt nghiệp.
Khương Tạo phũ phàng: “Xin lỗi Tạ tổng, nếu anh GAP hai năm thì với tốc độ đào thải hiện nay, anh ra rìa chắc luôn. Khó tìm việc lại lắm nha.”
Tạ Lịch Thăng còn phũ hơn: “Anh là cổ đông sáng lập Vân Thăng, góp vốn bằng kỹ thuật đấy.”
Khương Tạo: “…”
Anh bồi thêm một nhát: “Bỏ qua mấy cái đó, em quên profile của anh rồi à? Anh mà nghỉ năm năm chắc thiên hạ vẫn tranh nhau rước về ấy chứ?”
Khương Tạo: “…” Được rồi, coi như anh thắng, cô mà có dao trong tay là anh xong phim rồi.
Biết mình không so bì nổi, cô hừ hừ hai tiếng rồi rút điện thoại dưới gối ra, dựa vào đầu giường: “Được rồi, mời vị thiên tài này tiếp tục giấc ngủ dưỡng sinh đi, em phải tập trung chơi điện thoại đây.”
Phòng ngủ rơi vào tĩnh lặng. Tạ Lịch Thăng chợp mắt thêm một lúc, thấy người bên cạnh thực sự bất động, chỉ có tiếng gõ màn hình lạch cạch.
Thật sự chơi điện thoại luôn à? Ngày nghỉ tuyệt đẹp thế này mà cô lại bỏ rơi mình để chơi game?
Anh dụi mắt ngồi dậy, cũng lôi điện thoại ra.
Thế là hai vợ chồng, mỗi người một góc, đắp chung chiếc chăn ngang ngực, chăm chú lướt điện thoại.
Khương Tạo đang chơi một mini-game trên WeChat mà hội “Bộ tứ siêu đẳng” đang đua top kịch liệt. Ban đầu cô thấy nhạt, nhưng chơi rồi mới thấy nó hack não thật sự. Qua một đêm, thứ hạng của đám bạn được nghỉ thứ Sáu đã tăng vọt.
Khương Tạo chơi cực kỳ nhập tâm, tay gõ màn hình mà cả cơ thể cũng lắc lư theo.
Tạ Lịch Thăng liếc nhìn vợ mình với vẻ mặt cạn lời, thực sự muốn đâm chọt rằng cô chẳng có chút thiên phú chơi game nào. Nhưng thấy cô nghiêm túc như thể đang làm việc đại sự, anh lại thôi, không nỡ phá đám.
Anh nhìn đống diễn đàn công nghệ khô khan trên màn hình mình, bỗng tự hỏi: Mình trở nên nhạt nhẽo thế này từ bao giờ nhỉ?
Không cam lòng thua kém, anh tắt mấy thứ nghiêm túc đi, mở app video ngắn ra để cày giải trí vô thưởng vô phạt một cách trả thù.
Quả nhiên, sau mười lần kẹt ở cùng một màn, Khương Tạo nản lòng thoát game, chuyển sang lướt vòng bạn bè.
Cái con nhỏ Lê Lê này, chơi giỏi thì thôi đi, còn đăng status khoe khoang nữa, ghét thế!
Cô không phục, thả tim rồi để lại một bình luận bằng icon mặt tức giận.
Lúc cô tải lại trang, Tạ Lịch Thăng ghé đầu sang xem cùng. Cô cũng chẳng hẹp hòi, dịch điện thoại sang cho anh nhìn rõ. Dù thân mật nhưng hai người rất tôn trọng không gian riêng, ít khi lục lọi điện thoại của nhau.
Đây là lần đầu Tạ Lịch Thăng xem cô lướt vòng bạn bè.
Lúc trang chủ hiện ra, anh thoáng thấy ảnh bìa của cô, mới đầu thì không có phản ứng gì. Hai giây sau mới nhận ra nội dung bên trong, anh bỗng hỏi: “Em để cái ảnh bìa này lâu chưa?”
Khương Tạo ngơ ngác hồi tưởng: “Ừm… từ hồi thi cao học, chắc cũng ba năm rồi thì phải?”
Thấy thần sắc anh bỗng trở nên sâu xa, mặt dày hỏi một câu: “Không lẽ em đã thầm thương trộm nhớ anh từ lâu rồi đấy à?”
Khương Tạo: ?
Anh chưa tỉnh ngủ hay bị ngáo đá vậy?
“Tạ tiên sinh, chúng ta nói tiếng người được không?”
Tạ Lịch Thăng cười nhạt, bấm mở cái ảnh bìa đó ra.
Nội dung bức ảnh chụp chính là một tấm bảng dừng xe buýt. Tấm bảng không quan trọng, quan trọng là tấm biển quảng cáo đèn LED bên dưới thông tin chuyến xe.
Khương Tạo chụp chính là thời điểm mình thi cao học vì bị sốt nên làm bài không tốt, lúc đứng chờ xe đã rơi nước mắt khi nhìn thấy nội dung quảng cáo ngoài trời của Vân Thăng. Đó chính là tấm quảng cáo lấy hình ảnh mô phỏng quá trình tiến hóa của loài người làm nền, kèm theo câu slogan kinh điển: “Muốn chạm tới bầu trời, loài người đã quyết định đứng thẳng mà bước.”
Tấm quảng cáo này chính là động lực giúp cô vượt qua kỳ thi cao học đầy khó khăn và những ngày đầu đi làm mệt mỏi. Vì thế cô đã để nó làm ảnh bìa suốt bấy lâu.
“Chẳng phải trước đây em đã nói với anh rồi sao, em luôn có thiện cảm với thương hiệu Vân Thăng chính là vì từng xem một đoạn quảng cáo thời kỳ đầu, em cực kỳ thích nó.” Cô không hiểu ý vị trong biểu cảm của Tạ Lịch Thăng là gì, thành thật giải thích cho anh nghe bằng sự công nhận và tán thưởng chân thành: “Chính là cái này đấy.”
“Quảng cáo không thể chỉ đơn thuần là giới thiệu sản phẩm. Ngoài tính thương mại, quảng cáo nên có sự theo đuổi và truyền tải nghệ thuật riêng. Em thấy cái quảng cáo này kết hợp rất tốt mà.”
Khương Tạo thắc mắc: “Thế nên thực ra em không hiểu nổi, tại sao mấy năm sau này cái khuyết điểm làm marketing tệ của Vân Thăng lại lồ lộ đến thế? Chẳng phải trong công ty từng có người làm thương hiệu rất giỏi và có gu đấy sao?”
“Chẳng lẽ người làm ý tưởng này đã nghỉ việc rồi?”
Tạ Lịch Thăng cầm điện thoại của cô, dán mắt vào bức ảnh đó mãi không nói lời nào, đôi mày hiện lên vẻ thong dong.
Nhắc đến chuyện mình thích cô lại hào hứng hẳn lên, ngồi dậy khỏi giường, vỗ vỗ vào bụng anh qua lớp chăn: “Đây là quảng cáo thời kỳ công ty mới nhú, lúc đó quy mô công ty chưa lớn thế này, anh có quen người làm ý tưởng này không?”
“Có thể giới thiệu cho em được không?”
Anh dịch điện thoại sang một bên, ngước mắt chạm vào ánh mắt cô, nhướn mày: “Để làm gì?”
Khương Tạo nghe phản ứng này của anh thì tưởng là anh biết, vội vàng bày tỏ nỗi lòng: “Để cảm ơn người ta chứ sao. Anh không biết đâu, lúc đó em thi lần đầu bị sốt, lại sắp tốt nghiệp, thực sự chẳng còn đường lui nữa. Một mình ngồi khóc hết nước mắt ở bến xe thì nhìn thấy dòng chữ này, thế nên em đã quyết định dù kết quả có thế nào cũng phải đưa ra lựa chọn đúng đắn cho hiện tại, lùi ngày tốt nghiệp để ở lại trường nỗ lực thêm một năm nữa.”
“Dù… người làm ý tưởng chắc chắn không ngờ cái quảng cáo đó lại có hiệu quả này, câu chuyện của em cũng chẳng có gì mới mẻ.” Cô vân vê tấm chăn trắng muốt, rủ mắt, lời thốt ra dịu dàng và tinh tế: “Nhưng em vẫn muốn bày tỏ lòng cảm ơn của mình đến người đó.”
“Dẫu sao cái nghề lên ý tưởng quảng cáo hay cái ngành này đều chẳng dễ dàng gì. Nhỡ đâu… người ta cũng đang ở giai đoạn bế tắc, hay đang mông lung thì sao? Biết đâu lời cảm ơn của em có thể giúp người ta có thêm động lực lúc bế tắc thì sao.”
Tạ Lịch Thăng tắt điện thoại của cô đặt sang bên cạnh, cúi người tới, thần thái thản nhiên, thay đối phương trả lời trước: “Ừm, cậu ta biết rồi.”
Khương Tạo càng không hiểu: “Biết gì cơ? Em mới nói với anh thôi mà, sao người ta biết được?”
“Mặc dù cậu ta không chuyên về quảng cáo…” Anh quỳ hẳn trên giường, cúi xuống áp sát mặt cô, nâng lấy mặt cô. Một giây trước khi hôn xuống, anh rốt cuộc không giấu được sự đắc ý, đôi mắt hồ ly cong tít: “Nhưng biết vợ mình bao nhiêu năm qua luôn lấy thứ mình tạo ra làm chỗ dựa tinh thần…”
“Cậu ta vui đến mức có thể cày cuốc kiếm tiền thêm trăm năm nữa.”
Khương Tạo trợn tròn mắt kinh ngạc, chưa kịp thốt lên lời nào thì toàn bộ hơi thở đã bị anh phong tỏa bằng một nụ hôn nồng cháy.
Khởi đầu cho một buổi sáng đầy bất ngờ và ngọt ngào.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Thực ra lúc bắt đầu viết câu “Muốn chạm tới bầu trời, loài người đã quyết định đứng thẳng mà bước” này, tôi không ngờ lại được nhiều độc giả đồng cảm và yêu thích đến thế, còn có người chụp màn hình bảo muốn trích dẫn lại nữa! Lúc đó tôi chỉ nghĩ muốn viết một câu slogan phù hợp với sự phát triển của drone, đừng quá sến sẩm, đại khái mang ý nghĩa đó là được, không ngờ mọi người lại thích, thích là tốt rồi! Chi tiết này cuối cùng cũng được thu hồi rồi, thực ra tôi đã muốn kể từ lâu, nhưng mạch truyện quá dồn dập, không có chỗ để viết! Đến đây là viên mãn rồi nhé!
Hết chương 58