Chương 62

– Hồi ức thanh xuân vườn trường 1.Trò đùa lãng mạn: 62

Tiết trời vào thu mát mẻ, ánh nắng ban trưa rực rỡ đến mức chói mắt. Đang là giờ nghỉ trưa, bầu không khí tại trường Trung học số 16 thành phố Nam Thành trôi qua khá thong thả, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng hò hét sôi nổi từ sân bóng rổ phía xa.

Một nữ sinh có gương mặt nhỏ nhắn gầy gò, làn da trắng trẻo đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ sát hành lang lớp học. Cô đeo tai nghe, mắt dán chặt vào cuốn sách Ngữ văn trên bàn, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Mới nhập học chưa đầy hai tháng, sau khi vừa trải qua cửa ải thi vào lớp 10 khốc liệt để chen chân được vào ngôi trường “Số 16 Hoàng Kim” danh tiếng nhất nhì thành phố Nam Thành này, đám tân binh lớp 10 chẳng khác nào những chú chó chú mèo nhỏ vừa được tháo xích. Tâm trí nhất thời vẫn chưa thể hoàn toàn quay lại với việc học, ai nấy đều chỉ mải mê chơi đùa.

Trong khi sách Ngữ văn trên bàn của những người khác vẫn còn mới tinh tươm, thì cuốn sách trong tay Khương Tạo trông lại cũ kỹ hơn hẳn, như thể được truyền lại từ khóa trước. Bên trong trang sách chằng chịt những ký hiệu ghi chú bằng ba màu mực đỏ, xanh, đen đan xen. Nếu không phải chính chủ nhân của nó đọc, e rằng người ngoài nhìn vào sẽ hoa cả mắt.

Trường số 16 không có quá nhiều quy định khắt khe, cứng nhắc về diện mạo của nữ sinh. Đa số các cô gái đều nuôi tóc dài, làm điệu bằng đủ loại dây thun và kẹp tóc xinh xắn; khoác trên mình bộ đồng phục phối ba màu trắng, đen, xanh đặc trưng, bên trong áo khoác là những chiếc áo thun màu sắc cá tính lấp ló, trông vừa tràn đầy sức sống thanh xuân lại vừa không kém phần trendy.

Giữa một rừng nữ sinh cùng lứa rạng rỡ như thế, cách ăn mặc của Khương Tạo lại có phần quá mức mộc mạc, giản dị. Tóc mái lưa thưa mỏng manh thỉnh thoảng bị gió lùa thổi tốc lên khỏi trán, phía sau là mái tóc đuôi ngựa chỉ còn một đoạn ngắn ngủn, được buộc vội bằng chiếc dây thun đen trơn loại rẻ tiền nhất.

Cổ tay gầy guộc lộ ra dưới ống tay áo rộng thùng thình, không đeo đồng hồ, cũng chẳng có bất kỳ món trang sức điểm xuyết nào. Vì cô quá gầy nên mỗi khi đưa bút viết chữ, người ta có thể thấy rõ những đường gân xanh mảnh dẻ trên cổ tay cô khẽ chuyển động.

Các cô gái ở độ tuổi trăng tròn này vốn dĩ đã là sự tồn tại xinh đẹp nhất rồi, cộng thêm việc Khương Tạo sở hữu ngũ quan thanh tú kiểu nhẹ nhàng, thuộc diện càng mộc càng xinh. Cô cứ ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ như thế, khiến từng tốp nam sinh đi ngang qua hành lang khó lòng kiềm chế mà phải ngoái đầu nhìn lại, trong đầu thầm hiện ra cùng một câu hỏi: Cô gái kia là ai vậy?

Trên trang confession hay tin tức của trường, trong các bài đăng truy tìm info của tân sinh viên, sao chưa thấy ai đăng bài về cô ấy nhỉ?

Dáng vẻ cô chuyên tâm học bài toát lên một sức hút kỳ lạ khiến người ta không nỡ rời bước, chỉ muốn đứng lại ngắm nhìn thêm đôi chút. Trông thì như một bức tranh tĩnh lặng, nhưng thực chất lại rất linh động, có hồn.

“Cầu vồng làm áo, gió làm ngựa. Các chúa mây lũ lượt giáng xuống.” Khương Tạo lấy tay che phần văn bản gốc đi, dựa vào phần chú thích dịch nghĩa để cố gắng đọc thuộc lòng, “Hổ gảy đàn tranh, loan kéo xe. Người cõi tiên đứng đông như vừng, vừng…”(1)

(1) Hai câu thơ nổi tiếng trong bài “Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt” (梦游天姥吟留别) của đại thi hào Lý Bạch. Nếu bạn đọc quan tâm chi tiết, hãy đọc ở cuối chương.

Đọc đến câu này, cô bỗng bị khựng lại, tắc tịt hơn mười giây vẫn không nhớ ra, cuối cùng đành thở dài bất lực, buông tay ra để liếc nhìn câu tiếp theo.

… Sao mà mình ngốc thế không biết.

Dù cô không thích dùng những cách quá máy móc rập khuôn để học thuộc lòng, nhưng thầy giáo nói đúng, trí nhớ tốt đến đâu cũng không bằng nét mực tồi.

Cô kéo khóa túi đựng bút, rút ra một cây bút định bụng sẽ chép phạt đoạn chưa thuộc mười lần cho nhớ, đúng lúc này từ phía cửa sau của lớp có tiếng gọi vang lên:

“Này, bạn gì ơi…”

“Là Khương Tạo phải không?”

“Đúng rồi, đúng rồi.”

“Khương Tạo? Khương Tạo ơi —”

Khương Tạo đang đeo tai nghe nên suýt chút nữa không nghe thấy, cô giật mình quay đầu lại, nhìn thấy hai nữ sinh đứng ở cửa. Đó là hai bạn cũng mới vào Hội học sinh giống cô.

Họ học lớp khác, chỉ mới quen biết sơ sơ qua Hội học sinh chứ không thân lắm, lúc phỏng vấn tuyển thành viên họ cùng một nhóm nên đã từng chạm mặt vài lần.

Khương Tạo đặt bút xuống đứng dậy, bước ra ngoài hành lang: “Có chuyện gì thế?”

Nữ sinh kia đưa xấp phiếu bầu hoạt động của khối 10 đã được sắp xếp gọn gàng cho cô: “Số phiếu còn lại đều ở chỗ bạn đúng không? Phiền bạn mang đi nộp cho thầy giáo phụ trách nhé?”

Cô nhận lấy lật xem qua một lượt, xác định tất cả các lớp đều đã nộp đủ, liền gật đầu: “Được.”

“Trong nhóm chat Hội học sinh bảo sắp họp, xong lại bảo đổi giờ, hai đứa bọn tôi loạn hết cả lên.” Một nữ sinh khác thắc mắc hỏi cô: “Bạn có biết cụ thể là ngày nào không? Có phải là họp để phân công nhiệm vụ cho đại hội thể thao mùa thu đúng không?”

Khương Tạo gật đầu, trả lời ngắn gọn, không thêm một lời thừa thãi nào: “Chiều thứ Năm, sau giờ tan học, ở hội trường gần cầu thang.”

Hai nữ sinh thấy cô có vẻ không mấy mặn mà chuyện trò, thái độ có phần xa cách nên cũng không còn hứng thú nói tiếp, liền gật đầu: “Được rồi, vậy bọn tôi đi trước đây, có việc gì bạn cứ sang lớp 8 tìm bọn tôi nhé!”

Khương Tạo vẫn gật đầu nhẹ, so với sự nhiệt tình của đối phương thì trông cô có vẻ khá lầm lì. Nhưng khi họ vừa quay lưng, không biết nghĩ đến điều gì, cô bỗng gọi giật lại: “Bạn học ơi —”

Họ quay lại: “Hửm?”

“Chuyện là…” Không biết câu hỏi sắp thốt ra khiến cô xấu hổ đến mức nào mà Khương Tạo vốn đang giữ vẻ mặt công sự bỗng lộ rõ vẻ không tự nhiên. Ánh mắt cô lảng tránh, những ngón tay cầm xấp giấy bối rối cử động liên tục. 

“Xấp phiếu của khối 12… nghe nói đang ở chỗ Chủ tịch Hội học sinh.” Cô cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, không dám nhìn thẳng vào hai bạn học trước mặt, lí nhí hỏi: “Hai bạn có biết… đàn anh Ngụy Nguyên học ở lớp nào không?”

Hai nữ sinh vừa nghe thấy cái tên “Ngụy Nguyên”, mắt đồng loạt sáng rực lên như đèn pha. Có lẽ vì mải mê xao xuyến trước cái tên ấy nên họ hoàn toàn không nhận ra sự khác lạ trong thái độ của Khương Tạo: “Ồ! Đàn anh Ngụy Nguyên à…”

Nhắc đến nam thần đẹp trai, giọng nói của các cô gái không kìm được mà cao vút lên mấy tông, nhưng ngay sau đó cả hai đều lắc đầu đầy tiếc nuối: “Chỉ biết anh ấy học ở ban quốc tế thôi, mà ban quốc tế lại không cùng tòa nhà giảng dạy với chúng mình.”

“Đúng đó, muốn tình cờ gặp được anh ấy cũng khó hơn lên trời.”

Khóe mắt Khương Tạo trĩu xuống vẻ thất vọng: “Ừm… vậy được rồi.”

“Để tôi… thử tag tên anh ấy trong nhóm chat xem sao.”

“Ồ nhưng mà khoan đã!” Lúc này một nữ sinh sực nhớ ra điều gì, vỗ tay cái bốp gợi ý cho cô: “Bạn có thể đến phòng hoạt động ở tầng bốn, gần phía văn phòng hành chính xem thử đi! Lần trước bọn tôi vừa gặp Ngụy Nguyên ở đó đấy!”

“Anh ấy tính tình tốt lắm, anh ấy bảo thường xuyên xin chìa khóa chỗ thầy giáo để cùng mấy người anh em thân thiết qua đó trốn việc lười biếng.” Cô ấy nói với vẻ yêu mến thuần túy dành cho thần tượng, cười tít cả mắt: “Bạn có thể qua đó thử vận may xem sao, không cần mất công chạy sang tận ban quốc tế tìm người đâu!”

Người bạn đi cùng bĩu môi, gật đầu đầy vẻ ẩn ý tán đồng: “Tôi cứ cảm thấy người ở ban quốc tế ai cũng cao ngạo thế nào ấy, cảm giác bước chân vào khu đó sẽ bị họ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình cho xem!”

Nữ sinh kia không thể đồng tình hơn: “Chuẩn luôn! Học sinh phổ thông chúng mình là dùng thực lực cày cuốc thi đỗ từng điểm một, đám con nhà giàu đó có gì mà kiêu ngạo chứ! Đừng tưởng tụi mình không biết, một phần chỉ tiêu vào ban quốc tế của họ căn bản không cần nhìn điểm số, cứ có tiền là vào!”

Hai người họ vừa bắt đầu chủ đề này là lại trở nên hùng hổ, càng diss càng hăng.

Khương Tạo ôm xấp phiếu đứng im tại chỗ chớp chớp mắt, không xen vào được câu nào mà cũng chẳng tiện ngắt lời họ: “…”

Ơ, cái này, ừm. Sao họ lại tức giận đến thế nhỉ?

Cũng may thời gian nghỉ trưa quý báu ngàn vàng, hai người họ mắng mỏ xả giận không bao lâu đã vui vẻ khoác tay nhau chào tạm biệt cô, bảo là rủ nhau đi căng tin ăn kem, tiếp tục tám rôm rả về những tin đồn giải trí rồi đi xa dần.

Có được “tình báo” quý giá từ bạn học, Khương Tạo không lãng phí thời gian nữa. Cô quay lại bàn, nhanh chóng tổng hợp nốt các tờ phiếu khác, đặc biệt lấy ra một chiếc túi đựng hồ sơ khá sạch sẽ của mình để cất vào cho cẩn thận, rồi rảo bước ra khỏi lớp. Vừa ra khỏi cửa, cô bỗng khựng lại, quay ngoắt chạy về chỗ ngồi, vơ vội lấy cuốn sách giáo khoa ôm vào lòng rồi mới ba chân bốn cẳng chạy lên tầng bốn.

Gần đây, khu vực xung quanh trường thường xuyên xuất hiện đám côn đồ trấn lột tiền học sinh. Đã có vài bạn bị trấn đồ, nhà trường rất coi trọng sự việc nghiêm trọng này, cũng đã thông báo cho toàn thể học sinh và phụ huynh phải đặc biệt lưu ý an toàn khi đi học và tan học trong thời gian nhạy cảm này.

Nói đâu xa, ngay tối hôm qua, cô vốn dĩ phải đi bộ về nhà một mình trong nơm nớp lo sợ, thì không hiểu duyên cớ làm sao lại được ngồi nhờ chiếc xe sang trọng của nhà Ngụy Nguyên, được anh hộ tống về tận cửa nhà.

Không đúng, những điều này không phải trọng điểm.

Khương Tạo bước những bước nhỏ chạy dọc hành lang tòa nhà dạy học, không hiểu sao chỉ mới chạy vài bước mà cổ họng đã khô khốc, bỗng nhiên cảm thấy rất khát nước.

Trái tim trong lồng ngực đập thình thình, tiếng đập nặng nề và âm ỉ hơn cả tiếng bóng đập xuống sàn gỗ ở sân bóng rổ ngoài kia.

Trọng điểm là —

Cô vịn tay vào lan can cầu thang, bước từng bước lên tầng bốn. Khi ngước đầu lên, ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa kính cao vút trên trần, chiếu rọi vào đôi đồng tử đen láy sâu thẳm của cô, nhuộm lên đáy mắt một màu vàng ấm áp.

Trọng điểm là…

【Tôi không muốn làm phiền anh, đàn anh, anh làm ơn cách xa tôi một chút được không?】

Trong tâm trí cô bỗng hiện lên bóng hình của người đó, rõ mồn một.

【Bạn học này.】

Mặt đường nhựa trong khuôn viên trường mới được trải lại vào dịp hè vừa rồi, ngay cả dưới ánh chiều tà, sắc đen huyền bí của nhựa đường vẫn còn nguyên vẹn, mới tinh và sạch sẽ.

Ngụy Nguyên không mặc bộ đồng phục vest mẫu mới sang chảnh của ban quốc tế, mà khoác trên mình bộ áo khoác đồng phục ba màu giản dị giống hệt họ. Chiếc áo form rộng rãi khiến dáng người anh trông càng thêm cao lớn và vững chãi.

Anh đút hai tay vào túi quần, ống tay áo khoác được kéo lên hờ hững đến bắp tay, một vệt sáng vàng nhạt từ đèn đường vừa vặn phủ xuống người anh, khiến ngũ quan tuấn tú kia càng thêm phần dịu dàng, nho nhã.

Ngụy Nguyên nhìn cô, độ cong của nụ cười trên môi vừa vặn đến mức hoàn hảo, không thừa không thiếu một ly.

Khương Tạo thề là cô chưa từng gặp ai như thế.

Anh ấy có thói quen nở một nụ cười khiến người đối diện cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng nếu nhìn sâu vào trong đáy mắt, nụ cười đó dường như lại chẳng mang ý nghĩa thực tế hay cảm xúc sâu sắc nào cả.

Tuy nhiên, không phải ai cũng nhạy cảm như cô để có thể nhận ra tầng tính cách tinh tế ẩn sau lớp vỏ bọc hoàn hảo đó của một người.

Dù anh ấy có chút xa cách ngầm, nhưng sự ôn hòa như ngọc toát ra từ cốt cách của Ngụy Nguyên… cũng đủ để người khác nảy sinh thiện cảm không ngừng.

Bao gồm cả cô.

【Làm sao em chắc chắn rằng việc đó là phiền phức đối với tôi?】

Từ nhỏ đến lớn, Khương Tạo luôn tự mặc định mình là một rắc rối. Đối với gia đình, đối với bạn học, đối với cả những người lớn không thân không thích xung quanh.

Những lời họ nói với cô nhiều nhất, lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn tẻ luôn là: “Không sao đâu, đứa trẻ tội nghiệp, cháu còn nhỏ thì đây không phải chuyện cháu nên bận tâm, đợi cháu lớn lên là sẽ ổn thôi, có khó khăn gì người lớn sẽ giải quyết giùm cho.”

Vân vân và vân vân.

Cảm giác tội lỗi vô hình đã trở thành một thứ cảm xúc mặc định mà cô quen phải gánh vác. Thế nên, để tránh một ngày nào đó tâm trạng tiêu cực ấy sẽ đè bẹp mình, cô luôn xây dựng cơ chế phòng vệ: tránh việc gây phiền phức cho người khác, tuyệt đối không để bản thân phải mắc nợ ân tình của ai.

Chưa từng có ai… từng bước tiến lại gần cô như thế, còn vặn hỏi ngược lại cô rằng “sao em chắc chắn rằng việc đó là phiền phức”.

Chưa từng có ai cả.

Khương Tạo cả đêm qua không ngủ ngon, trong đầu cứ lặp đi lặp lại như cuộn băng tua chậm về biểu cảm, ngữ điệu và chất giọng trầm ấm của anh khi thốt ra câu nói đó.

Cô biết mình có chút tự phụ, thậm chí còn không phân biệt được liệu đó có phải do mình tự ảo tưởng, tự mình đa tình thêm thắt vào hay không. Cô chỉ biết chắc chắn một điều rằng —

Cô muốn được gặp anh thêm vài lần nữa.

Còn gặp rồi định nói gì, có nên nói hay không, cô chưa kịp cân nhắc đến. Chỉ muốn được nhìn thấy Ngụy Nguyên trước đã, những chuyện khác tính sau.

Nghĩ đến những điều này, bước chân cô vô thức trở nên nhanh hơn. Chớp mắt một cái, Khương Tạo đã chạy đến trước cửa phòng hoạt động mà bạn học lúc nãy đã chỉ.

Quả nhiên.

Đang trong giờ nghỉ trưa vắng vẻ, chùm chìa khóa vẫn đang cắm ở ổ, cửa căn phòng này đang khép hờ chứ không khóa.

Khương Tạo gõ cửa vài cái, bên trong không có phản ứng gì. Cô lấy hết can đảm giơ tay đẩy cửa ra — mùi bụi bặm thoang thoảng hòa cùng ánh nắng đồng thời ập vào mặt.

Trong phòng hoạt động bày một dãy bàn làm việc cũ kỹ dành cho giáo viên đã thải đi, không gian được ngăn ra bằng các tấm vách ngăn, hai vị trí đặt so le nhau, những chỗ trống khác chất đầy đồ đạc lặt vặt.

Căn phòng tĩnh lặng không có một bóng người, cô dáo dác liếc nhìn một vòng không thấy bóng dáng Ngụy Nguyên đâu. Trái tim vốn đang treo lơ lửng đầy hồi hộp bỗng rơi cái “bịch” xuống thất vọng, dường như sức lực toàn thân cũng vơi đi một nửa.

Cô đứng thẫn thờ ở cửa, đang định quay người thất thểu đi về thì đúng lúc này, một giọng nói lạ lẫm đột nhiên vang lên —

“Tìm ai?”

Hai chữ ngắn ngủi được người đó kéo rất dài, phải mất đến ba giây mới dứt âm cuối. Vừa lười nhác, vừa mang vẻ trịch thượng làm bộ làm tịch, giống hệt cảm giác của một người chưa ngủ tỉnh bị đánh thức.

Khương Tạo giật bắn mình, đôi vai gầy run lên một cái. Cô hoảng hốt quay đầu tìm kiếm một vòng, bấy giờ mới phát hiện ở đầu kia của dãy bàn cũ, gần cửa sổ có người đang nằm.

Tấm vách ngăn cao đã che khuất cả người anh, cô chỉ nhìn thấy nửa dưới đôi chân dài miên man đang duỗi ra, mặt bàn và các thiết bị cũ ngổn ngang không che hết được.

Chiếc quần đồng phục rộng thùng thình khoác lên chân anh dường như vẫn còn có vẻ hơi ngắn, đôi giày bóng rổ hàng hiệu sạch sẽ và thời thượng như đang kiêu ngạo khoe khoang giá trị đắt đỏ của mình dưới ánh sáng.

Cô sợ hãi há hốc mồm, chân như chôn chặt xuống đất càng không dám cử động, cũng không biết nên mở lời thế nào.

Một người nằm, một người đứng, không khí cứ thế tĩnh lặng, ngượng ngùng trôi qua gần nửa phút. Khương Tạo mới khô khốc thốt lên một tiếng lí nhí: “Tìm…”

“Tìm…”

Đối phương dường như đoán được điều gì, một cánh tay lười biếng nhấc lên khỏi mặt bàn, khớp ngón tay trắng trẻo rõ xương gõ “cộc cộc” hai tiếng lên mặt gỗ, tự trả lời thay cô: “Lát nữa Ngụy Nguyên mới tới.”

“Tìm cậu ta thì đứng đó mà đợi.”

Nói xong, cánh tay đang gác trên vách ngăn của anh đột ngột buông thõng xuống, lười biếng vắt vẻo ở đó, như thể chủ nhân của nó lại chìm vào giấc ngủ tiếp rồi.

Dù suốt từ đầu đến giờ chưa nhìn thấy diện mạo của đối phương, nhưng sau khi nghe thấy chất giọng của anh, Khương Tạo không hiểu sao lại rụt rè không dám bắt chuyện thêm.

Nếu nói giọng nói của Ngụy Nguyên là giọng hay nhất, êm tai nhất cô từng nghe, thì giọng của nam sinh này có thể xếp thứ hai.

Khác với sự thanh khiết, ôn hòa như gió xuân của Ngụy Nguyên, giọng anh trầm hơn, mang theo chút thiếu kiên nhẫn đặc trưng của tuổi dậy thì lại pha lẫn vẻ thong dong, khiến người nghe cảm thấy áp lực vô hình đè nặng.

Khương Tạo vốn dĩ đã rất sợ phải ở riêng với một người nam giới lạ mặt trong cùng một không gian, nhưng mà…

Cô nhìn ra ngoài cửa hành lang vắng vẻ, lại nhìn vào sự yên tĩnh trong phòng hoạt động, đấu tranh tư tưởng một hồi. Không muốn cứ thế mà bỏ cuộc đánh mất cơ hội được gặp Ngụy Nguyên, thế là cô đành cắn răng liều mình bước vào.

Khương Tạo rón rén đi đến góc bàn ở phía ngoài cùng, xa người kia nhất có thể, đặt xấp phiếu xuống rồi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống.

Bởi vì trong phòng luôn có sự hiện diện của một người khác giới lạ mặt, từng phút từng giây trôi qua đều trở nên dài đằng đẵng, cô cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Khương Tạo lén lút liếc nhìn về phía vách ngăn kia một cái, cuối cùng mới dám lật cuốn sách Ngữ văn của mình ra, tiếp tục sự nghiệp học thuộc lòng đoạn văn khó nhằn lúc nãy.

Cô đọc thầm một lúc, thấy tiếng động mình phát ra rất nhỏ, dường như không gây khó chịu cho đối phương mới dám từ từ tăng âm lượng đọc thuộc lòng lên một chút xíu.

Dù là vậy, lọt vào tai người khác, tiếng đọc bài ấy vẫn chỉ là những lời thì thầm nhỏ bé, khẽ khàng như muỗi kêu.

Khương Tạo tập trung đọc đi đọc lại rất lâu, lâu đến mức quên bén mất mục đích ban đầu mình đến đây là để đợi ai.

“Cầu vồng làm áo, gió làm ngựa. Các chúa mây lũ lượt giáng xuống…”

“Hổ gảy đàn tranh, loan kéo xe, Người cõi tiên đứng đông như vừng…” Cô nhắm nghiền mắt, vắt óc suy nghĩ, nhíu mày khổ sở: “Đứng đông như vừng…”

Sao mà cứ luôn bị tắc tịt ở cái chỗ quái quỷ này thế nhỉ.

Cô lắc đầu nguầy nguậy, dứt khoát bắt đầu lại từ đầu đoạn thơ, định bụng dựa vào quán tính của việc đọc thuộc trôi chảy để lướt qua đoạn tắc đó.

“Trời xanh thăm thẳm chẳng thấy đáy, Nhật nguyệt soi sáng đài bạc vàng.”

“Cầu vồng làm áo, gió làm ngựa, Các chúa mây lũ lượt giáng xuống.”

Khương Tạo tự chép miệng một cái đầy bực bội, đôi mày thanh tú nhíu chặt nhất có thể: “Lũ lượt giáng xuống, giáng xuống…”

“Xuống…”

Đúng lúc này, từ phía sau vách ngăn vọng lại một tiếng thở dài rất ngắn, rất khẽ.

Sau đó, giọng nói lười nhác kia không còn cách nào khác đành lên tiếng chỉ điểm: “Bỗng hồn…”

Âm đầu được nhấn mạnh, chính là biểu hiện của sự bất lực đến cùng cực.

Khương Tạo nhờ có hai chữ vàng này nhắc nhở, lập tức tuôn ra toàn bộ nội dung phía sau một cách trôi chảy: “Bỗng hồn kinh, phách động, Giật mình tỉnh dậy, tiếng thở dài.”

Vì quá vui sướng khi nhớ ra bài nên cô hoàn toàn phớt lờ sự chê bai ngầm trong giọng nói của người nhắc bài.

Cô hào hứng tiếp tục đọc xuống dưới: “Khi tỉnh chỉ còn gối chiếu, Mất… mất…”

Lại tắc tịt rồi. Khương Tạo vừa định lật sách ra thì lần này đối phương trực tiếp thay thế luôn cuốn sách giáo khoa, mở miệng bổ sung nốt toàn bộ phần còn lại cho cô.

“Khi tỉnh chỉ còn gối chiếu, Mất rồi mây khói vừa qua.”

Giọng nói của thiếu niên đang trong giai đoạn chuyển tiếp từ vỡ giọng đến khi trưởng thành rất đặc biệt. Nó không còn non nớt trẻ con nhưng cũng chưa hoàn toàn trầm ổn già dặn, từng chữ thốt ra đều toát lên vẻ hăm hở, sảng khoái và sạch sẽ.

Thơ Lý Bạch vốn phóng khoáng và lãng mạn, những câu thơ đầy cảm giác hình ảnh huyền ảo sóng gió được đọc lên qua chất giọng lười biếng, bất cần như thế, lại tạo ra một sức hút kỳ lạ khiến cô nhất thời nghe đến ngẩn ngơ.

Và lần này, anh không chỉ dừng lại ở việc nhắc cô đọc thuộc lòng một hai câu, mà là hoàn toàn mất kiên nhẫn. Mang đúng cái kiểu “nghe cho kỹ một lần đây này” đầy vẻ khó ở, anh trực tiếp từ sau câu “Mất rồi mây khói vừa qua” đọc một hơi một lèo đến tận câu cuối cùng: “Há có thể khom lưng quỳ gối thờ quyền quý, Khiến ta chẳng được mặt mày tươi.”

Không để lại cho cô lấy một khe hở nào để chen vào.

Dùng hành động thực tế để cười nhạo não cá vàng của cô.

Ban đầu Khương Tạo còn có chút ngẩn ngơ vì giọng đọc hay, nhưng khi nghe giọng điệu đọc thuộc lòng lưu loát như nước chảy mây trôi lại đầy vẻ khiêu khích của đối phương, mặt cô càng lúc càng đỏ bừng lên. Nhận ra ý đồ của anh, cô xấu hổ đến mức đứng ngồi không yên.

Cái người này làm gì vậy chứ. Ý gì đây hả…

Đọc xong toàn văn, căn phòng hoạt động rơi vào sự im lặng chết chóc trong vài giây.

Khương Tạo lặng lẽ quay đầu, nhìn vào cánh tay anh đang gác trên vách ngăn, thầm lườm một cái sắc lẹm cho bõ tức.

Cũng chẳng biết là tình cờ hay đối phương thực sự có giác quan thứ sáu có thể cảm nhận được sát khí, bàn tay vốn đang gác hờ hững trên vách ngăn đột nhiên dựng đứng một ngón trỏ lên, chỉ chính xác về hướng cô đang ngồi.

Khương Tạo trợn tròn mắt, nín thở. ??

Sau đó liền nghe thấy anh dùng giọng điệu rất thắc mắc, đầy vẻ cà khịa hỏi: “Năm nay điểm chuẩn đầu vào của trường rốt cuộc là bao nhiêu thế?”

Trong lời nói của anh đầy ẩn ý, hơn nữa căn bản chẳng thèm che đậy, ý tứ rõ ràng là: Chẳng biết điểm chuẩn thấp đến mức nào rồi mà đến cả đoạn văn đơn giản thế này cũng học mãi không thuộc nổi, vậy mà cũng tuyển cái đồ ngốc như cô vào trường điểm được.

Khương Tạo tức không chịu nổi, lại không biết nên đáp trả thế nào cho ngầu, mặt đỏ gay, lắp bắp thốt lên một câu yếu ớt: “… Điểm thi của tôi cao lắm đấy.”

Đối phương bật cười một tiếng, rất ngắn, nhưng lực sát thương cực cao. Mặt cô càng nóng hơn, như sắp bốc khói.

Đúng lúc này, bên ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân, hai nữ sinh lớp 11 thời thượng, làm biên tập và phát thanh, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng đi tới một cách rất thạo đường. Khương Tạo nhận ra ngay, họ là các đàn chị khóa trên trong Hội học sinh.

Hai nữ sinh bước vào, thấy trong phòng chỉ có hai người, ánh mắt họ lướt qua Khương Tạo, rồi trực tiếp cười nói với người đang nằm bên trong vách ngăn: “Tạ Lịch Thăng, nếu anh đã thích tụ tập ở đây với tụi này như thế, sao không đăng ký tham gia Hội học sinh từ sớm có phải tốt hơn không!”

“Đàn anh đã lên lớp 12 rồi, cậu nói thế thì có ích gì nữa đâu.” Một nữ sinh lớp 11 khác che miệng cười: “Có điều vì đàn anh Ngụy Nguyên cứ hay kéo theo anh ấy, nên đàn anh Tạ Lịch Thăng suốt ba năm nay cũng coi như là ‘thành viên ngoài biên chế’ của Hội học sinh chúng mình rồi còn gì.”

Cánh tay gác trên vách ngăn chậm rãi thu lại, theo đó là tiếng mở khóa màn hình điện thoại vang lên. Anh lười biếng lên tiếng đính chính: “Đừng nói cái kiểu cứ như tôi là đuôi chó của cậu ta không bằng.”

Các nữ sinh lại được thể cười rộ lên.

Lúc này sự tồn tại của Khương Tạo mới được họ chú ý tới.

Ánh mắt của các đàn chị hướng về phía mình, Khương Tạo lập tức đứng hình, ngượng nghịu đảo mắt loạn xạ không biết nhìn vào đâu.

Một đàn chị nhận ra cô là lính mới, lướt nhìn xấp phiếu trên bàn, chủ động hỏi: “Em đến tìm Ngụy Nguyên à?”

Khương Tạo gật đầu ngoan ngoãn, không quên bổ sung: “Vâng, em đến nộp xấp phiếu bầu này ạ, nghe nói phiếu của khối 12 đang ở chỗ đàn anh.”

Đợi đến khi học sinh lớp 12 hoàn toàn rút khỏi Hội học sinh vào nửa kỳ sau, phần lớn công việc trong Hội sẽ được bàn giao hết cho các thành viên lớp 11 này tiếp quản và quyết định.

Đàn chị lớp 11 cầm lấy túi hồ sơ của cô, mở ra kiểm tra sơ bộ: “Được rồi, phiền em quá, cứ đưa cho tụi chị là được, lát nữa tụi chị có hẹn anh ấy trưa nay đến đây họp.”

Khương Tạo tròn mắt nhìn họ, gật đầu cái rụp.

Vài giây trôi qua, hai nữ sinh lại nhìn sang, thấy cô bé này vẫn còn ngồi im tại chỗ, liền hạ giọng hỏi thử: “Em… còn việc gì nữa không?”

Ánh mắt dò xét lại mang theo chút ý vị phỏng đoán đầy tinh quái của họ khiến Khương Tạo tức thì hiểu ra điều gì đó.

Cổ họng cô nghẹn ắng lại, cái nóng từ mặt lan xuống tận cổ, mồ hôi hột bắt đầu vã ra. Sợ tâm tư thầm kín nhỏ nhen của mình bị người khác phát hiện, cô vội vàng ôm lấy cuốn sách Ngữ văn, đứng bật dậy: “Dạ không, em hết việc rồi ạ.”

“Em về lớp trước đây, cảm ơn các chị ạ.”

Đợi Khương Tạo hoàn toàn rời khỏi phòng hoạt động, bóng dáng khuất sau cánh cửa, một nữ sinh mới ghé tai nhỏ giọng thì thầm với bạn: “Này, bà có biết cô bé đó không?”

“Em ấy làm sao?” Nữ sinh kia vừa nghe đã thấy hứng thú hóng hớt.

Nữ sinh nọ mang vẻ mặt phức tạp, hạ thấp giọng kể cho đối phương nghe: “Tui cũng nghe một đứa em khóa dưới cùng trường cấp hai với em ấy kể lại, bảo là hồi cấp hai cô bé này từng gây ra một chuyện lớn, nổi tiếng lắm đấy.”

“Hình như là mẹ em ấy là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp hay sao đó, tóm lại là lừa tiền của các thầy cô giáo xung quanh, rồi lừa cả phụ huynh bạn học rất nhiều tiền, vụ việc chấn động đến mức hiệu trưởng cũng phải vào cuộc xử lý luôn.”

“Hả?? Thật á? Sao lại thế được…”

“Ừm, thật mà. Thế nên là, tốt nhất tụi mình đừng có thân với em ấy quá, ngộ nhỡ dính phải rắc rối gì thì phiền lắm.”

Đang mải mê buôn chuyện say sưa, một tràng tiếng sột soạt vang lên cắt ngang cuộc hội thoại. Nữ sinh quay đầu lại, thấy nam sinh vốn vẫn nằm im lìm nãy giờ đã ngồi dậy.

Ngũ quan góc cạnh và cực phẩm của Tạ Lịch Thăng dưới ánh sáng ngược cứ thế đập thẳng vào mắt họ, hút hồn đến mức khiến người ta không thể dời mắt, những lời bàn tán dở dang cũng dần im bặt.

Anh nằm ngủ quá lâu nên tóc tai có chút lộn xộn, Tạ Lịch Thăng mang khuôn mặt ngái ngủ đầy vẻ khó chịu, đưa tay vuốt tóc, nheo đôi mắt sắc bén nhìn họ —

Cũng chẳng hiểu sao, dưới cái nhìn đó, hai nữ sinh bỗng nhiên lạnh sống lưng, không dám nói tiếp nửa lời nào nữa.

“Gì… vậy ạ?” Một người rụt rè hỏi.

Tạ Lịch Thăng liếc nhìn về phía cửa ra vào một cái, rồi lại dời mắt về nhìn thẳng vào họ. Đột nhiên anh nhếch môi cười, đuôi mắt treo một độ cong bất cần đời đầy ngạo nghễ.

“Bài ‘Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt’.”

“Câu sau của ‘Người cõi tiên đứng đông như vừng’ là gì.”

“Biết đọc thuộc không?”

Tác giả có lời muốn nói: 

Bạch Bạch: Đã lâu không viết thanh xuân vườn trường! Để tìm lại cảm giác chút nào! Hy vọng mọi người đọc thấy ổn! Lúc này Thất Thất vẫn còn khá trầm mặc, tính cách của Thất Thất cũng là trải qua kỳ thi đại học, tự mình đi làm kiếm tiền, thi cao học, đi làm vân vân các thứ mới trở nên tự tin hơn! Cô ấy là một cô gái tự mình nuôi dưỡng bản thân rất tốt!

Editor có lời muốn nói:

Bài thơ “Mộng du Thiên Mụ ngâm lưu biệt” của Lý Bạch mô tả một giấc mơ siêu thực về núi Thiên Mụ, với hình ảnh tiên cảnh, mây gió, và nỗi băn khoăn thế sự. Đây là một kiệt tác kinh điển nên có rất nhiều bản dịch tiếng Việt từ các học giả và dịch giả nổi tiếng. Editor đang dùng bản dịch của Huỳnh Lý (in trong cuốn Thơ Đường – Tập 1, NXB Văn học) được coi là bản dịch phổ biến.

Dưới đây là trích đoạn bản dịch thơ theo thể tự do của dịch giả Huỳnh Lý, cũng là đoạn mà Khương Tạo đang học thuộc, đến câu chốt của Tạ Lịch Thăng. Toàn bộ bài thơ các bạn có thể search thêm trên google nhé.

Trời xanh thăm thẳm chẳng thấy đáy, Nhật nguyệt soi sáng đài bạc vàng. 

Cầu vồng làm áo, gió làm ngựa, Các chúa mây lũ lượt giáng xuống. 

Hổ gảy đàn tranh, loan kéo xe, Người cõi tiên đứng đông như vừng.

Bỗng hồn kinh, phách động, Giật mình tỉnh dậy, tiếng thở dài. 

Khi tỉnh chỉ còn gối chiếu, Mất rồi mây khói vừa qua. 

Đời người hưởng lạc cũng như thế, Muôn việc xưa nay nước chảy đông. 

Từ biệt quân đi khi nào lại? 

Thả hươu trắng trên ghềnh đá xanh, Lúc đi cưỡi đến thăm núi danh. 

Há có thể khom lưng quỳ gối thờ quyền quý, Khiến ta chẳng được mặt mày tươi!

Hết chương 62
Bình Luận (0)
Comment