Chương 61

– “Lại đeo nhầm đồng hồ rồi, đổi lại nha?”Trò đùa lãng mạn: 61

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, Tạ Lịch Thăng lái xe đưa Khương Tạo đến trung tâm thương mại để xem phim.

Bộ phim lần này do chính cô chọn, một bom tấn điện ảnh nước ngoài thuộc đề tài tội phạm với cốt truyện cực kỳ kịch tính. Vì được đầu tư sản xuất tinh xảo, nhịp phim dồn dập, các phân cảnh đánh đấm và súng đạn hoành tráng xuất hiện liên tục, mang lại cảm giác cực kỳ mãn nhãn và giải tỏa áp lực hiệu quả. Cô đã cày xong hai phần trước của loạt phim này và thấy rất ổn, nên mới quyết định chốt phần này để xem cùng anh.

Ngược lại, gu của Tạ Lịch Thăng lại thiên về những thước phim kinh điển, hoặc những kịch bản khá kén người xem. Anh thường dùng chiếc tivi màn hình khổng lồ ở nhà để cày từng bộ một; hầu hết trong số đó đều là những tác phẩm từng đoạt giải thưởng quốc tế, mà trong mắt Khương Tạo, đó là những bộ phim nghệ thuật thâm sâu đến mức hại não và khó hiểu.

Ban đầu, cô cứ nghĩ Tạ Lịch Thăng đang cố tình làm màu cho sang, nhưng sau đó mới phát hiện anh thực sự say mê chúng, thậm chí thỉnh thoảng còn viết vài bài review phim cực kỳ chuyên sâu trên các ứng dụng đánh giá. Khương Tạo chỉ biết ngậm ngùi cảm thán…

Bởi vì cảm thấy gu phim ảnh của hai người hoàn toàn lệch pha, lại không muốn ép uổng Tạ Lịch Thăng nên cô chưa bao giờ đề cập đến việc rủ anh ra rạp để xem những bộ phim giải trí mang tính công nghiệp thương mại.

Tuy nhiên, tư tưởng kiểu ‘không muốn ép anh làm điều mình không thích’ này gần đây dường như đã thay đổi không ít. Không phải là cô không còn quan tâm đến cảm nhận của Tạ Lịch Thăng, mà là cô cảm thấy, người đàn ông này đối với mình đã trở nên thân mật khăng khít đến mức cô không cần phải vắt óc suy tính mọi kết quả xấu nhất có thể khiến đối phương không vui trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.

Bởi vì cô biết, Tạ Lịch Thăng sẽ không bao giờ chấp nhặt với mình, cô cũng hiểu rõ, được chiều chuộng cô chính là một trong những niềm vui lớn nhất của anh hiện giờ.

Thế nên Khương Tạo gạt bỏ mọi gánh nặng tâm lý, trực tiếp yêu cầu anh cùng đi xem bộ phim cô thích.

Giữa hai người, hay nói cách khác là giữa vợ chồng với nhau, luôn cần có một người đóng vai kiêu kỳ một chút thì mới không có vẻ quá khách sáo. Và hai vai diễn người làm nũng và người dung túng cũng cần được thay phiên nhau thể hiện trong nhà, có thế ngày tháng mới thú vị, mới không nảy sinh sự bất mãn ngầm hay những đòi hỏi vô bờ bến.

Khương Tạo vốn có thói quen không thích xem phim mà bị muộn mất đoạn mở đầu. Tạ Lịch Thăng sau khi cân nhắc đến tình trạng giao thông đáng lo ngại quanh các khu trung tâm thương mại vào ngày nghỉ, đã trừ hao một khoảng thời gian vô cùng dư dả, nên hai người xuất phát từ rất sớm.

Khi họ đến trung tâm thương mại và đỗ xe xong xuôi, vẫn còn khoảng ba bốn mươi phút nữa phim mới bắt đầu, thế là cả hai thong thả dạo quanh các gian hàng.

Khương Tạo không phải kiểu người thường xuyên đi dạo phố mua đồ, vài lần hiếm hoi đi cũng là do bị hội chị em Lê Lê yêu cầu gay gắt, lôi đi cùng mới chịu.

Tại các cửa hàng quần áo nữ thời trang nhanh, cánh đàn ông về cơ bản đều đang cắm rễ ở khu vực nghỉ ngơi. Dáng vẻ tay xách nách mang, cúi đầu lướt điện thoại đợi bạn gái của họ y hệt nhau, trông cứ như anh em ruột khác cha khác mẹ vậy.

Vì vậy, bóng dáng Tạ Lịch Thăng kiên nhẫn tháp tùng cô chọn quần áo suốt quãng đường đã trở thành một phong cảnh khó lòng ngó lơ trong cửa hàng đồ nữ.

Anh sở hữu bờ vai rộng, eo thon, gu thời trang cực đỉnh, lại mang gương mặt cực phẩm như thế, vốn dĩ đã rất hút mắt; cộng thêm thái độ kiên nhẫn khi cùng “bạn gái” chọn quần áo khiến những cô gái đi ngang qua mua đồ không nhịn được mà liếc nhìn liên tục, chụm đầu vào nhau thì thầm đầy ngưỡng mộ.

Tạ Lịch Thăng cầm ly cà phê trái cây, vẻ mặt bất cần đời ngậm lấy ống hút, liếc nhìn Khương Tạo đang mải mê chọn đồ bên cạnh.

Anh nuốt ngụm cà phê trái cây có ga trong miệng xuống, đồng thời nhíu mày chất vấn cô: “Em bảo cái này khá ngọt cơ mà? Em gọi cái này là ngọt đấy à?”

Khương Tạo biết anh không thích uống đắng, nên đã đặc biệt gọi loại cà phê ngọt nhất của tiệm đó. Cô xách chiếc áo trong tay, ngạc nhiên quay đầu lại: “Thế này mà anh còn chê đắng? Anh đang kiếm chuyện đấy à?”

Lần trước Lê Lê gọi cho cô một ly y hệt, ngọt đến mức cô không thể uống nổi ngụm thứ hai.

Tạ Lịch Thăng nhếch mép tạo thành một góc độ đầy vẻ khinh bỉ, phũ phàng tuyên bố: “Từ khi ở trong bụng mẹ đến giờ, anh chưa từng phải chịu đắng cay như vậy bao giờ.”

Khương Tạo đảo mắt một cái, ướm thử chiếc áo trong tay lên người mình, lảng sang chuyện khác hỏi anh: “Anh xem chiếc áo len này đẹp không? Có làm da bị sạm không?”

Anh nhìn thẳng vào nó một lượt rồi trả lời: “Không sạm da.”

Cô lại hỏi: “Vậy có trông béo không?”

Tạ Lịch Thăng lắc đầu.

Khương Tạo nhìn thấy thái độ hai không, không hùa theo cũng chẳng phủ nhận, của anh, liền nhướn mày hỏi: “Thưa tín đồ thời trang, anh có nhận xét gì chuyên môn hơn không?”

“Không làm sạm da cũng không làm béo.” Anh khoanh tay, bưng ly cà phê khó uống kia lại gần, lướt mắt qua hai chiếc áo cô chọn: “Chỉ là… không đẹp thôi.”

Khương Tạo: “…”

“Phom dáng xấu, màu sắc quá đại trà bình thường, kiểu dáng này nhái theo mẫu trên sàn diễn gần đây nhưng nhái chưa tới nơi tới chốn, hoàn toàn không làm bật lên được ưu điểm về vòng eo và bờ vai của em.”

Khương Tạo nhìn anh với vẻ mặt khó tả: “…”

Tạ Lịch Thăng nghiêng đầu vặn lại: “Anh nói sai chỗ nào à?”

Cô thở dài, treo hai chiếc áo đó lại chỗ cũ, đoạt lấy ly cà phê trong tay anh uống một ngụm, vừa cắn ống hút vừa nói: “Được rồi, anh nói đúng, thực ra em cũng thấy nó thường thôi. Sếp Tạ cứ như giám đốc sáng tạo thời trang ấy nhỉ, vậy mời anh chọn giúp em xem nào.”

Tạ Lịch Thăng không hề khiêm tốn, ôm lấy vai cô đi dọc theo khu vực trưng bày vào sâu bên trong, đắc ý nói: “Được chứ, để chồng chọn cho em.”

Khương Tạo ngước đầu lên, đưa tay chọc chọc vào nốt ruồi dưới cằm anh: “Anh bắt đầu thích lấy danh xưng chồng ra để nói chuyện từ khi nào vậy?”

Anh dừng bước, nhìn trúng một chiếc áo hoodie có khóa kéo dáng ngắn màu nâu đậm ôm dáng, cố ý không hạ thấp âm lượng mà thốt ra một câu: “Sao thế, sợ gặp phải bạn bè quen biết ‘người chồng thật’ của em à? Sợ bị người quen nghe thấy sao?”

“Được rồi, vậy sau này ở bên ngoài anh không nói nữa là được chứ gì.”

Khương Tạo bật cười rung cả người trong lồng ngực anh, đá nhẹ vào bắp chân anh một cái: “Thần kinh à, anh lại bắt đầu diễn sâu rồi đấy, Ảnh đế Tạ.”

Tạ Lịch Thăng chọn một chiếc đúng size của cô, lấy ra ướm thử lên nửa thân trên của cô, nhìn người phụ nữ trong gương với vẻ đầy hứng thú: “Thực ra anh còn khá thích diễn vai ‘nhân tình’ của em đấy, thỉnh thoảng hai đứa mình làm play một đoạn, thú vị biết bao.”

Vừa dứt câu đó, anh cúi đầu, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng hỏi: “Thế nên, hôm nay chồng em có nhà không? Anh mới học được hai chiêu mới, bảo đảm em sẽ thích mê.”

Khương Tạo che miệng cười đến mức gập cả người trong lòng anh: “Em xin anh đấy, thật đấy… nhanh lên đi, chọn thêm mấy bộ nữa để em đi thử.”

Tạ Lịch Thăng đỡ lấy người vợ đang cười đến vẹo vọ cho đứng thẳng lại, không đùa giỡn nữa, mang theo nụ cười tủm tỉm đi về phía trước, chuyên tâm chọn quần áo giúp cô.

Cũng may mấy bộ Tạ Lịch Thăng chọn đều rất hợp, Khương Tạo mặc thử cái nào là quyết định chốt hết cái đó luôn. Hai người mua sắm rất nhanh chóng, không làm lỡ mất giờ phim bắt đầu.

Cô vội vàng muốn đi soát vé ngay, nhưng người đàn ông nhất định phải theo đuổi cảm giác nghi thức kia lại kéo cô đi xếp hàng mua combo bắp rang bơ, bảo là lần đầu tiên cùng nhau đi xem phim thì không thể thiếu những thứ này được. Khương Tạo cũng lạy anh luôn.

May mà mấy phút đầu của phim đều là hướng dẫn an toàn và quảng cáo, khi hai người vừa ngồi xuống thì biểu tượng rồng vàng trên nền xanh trên màn hình cũng vừa bừng sáng.

Môi trường xung quanh tối om, bộ phim này có tỷ lệ lấp đầy chỗ ngồi vào ngày nghỉ rất đáng nể, xung quanh đều chật kín người. Khương Tạo liếc nhìn túi đựng quần áo đặt dưới chân, khi quay đầu lại đã thấy Tạ Lịch Thăng rất biết ý mà đẩy cái gác tay giữa hai ghế lên. Cô mỉm cười, thuận thế dựa ra sau, nằm gọn trong lồng ngực rộng lớn của anh, bắt đầu xem phim mở màn —

Trước khi thực sự chìm đắm vào thế giới điện ảnh, Khương Tạo có một khoảnh khắc thẫn thờ.

Bởi vì khung cảnh và cảm giác lúc này quá đỗi bình thản và dễ chịu.

Điều đó khiến cô hơi ngỡ ngàng và không thích ứng kịp, nhưng giây tiếp theo cô lại không kìm được mà tự hỏi lòng mình: mình đang thấy không tự nhiên vì cái gì chứ?

Những ngày tháng êm đềm thế này chẳng phải chính là giấc mơ mà cô hằng cầu nguyện mỗi khi gặp gian nan suốt hơn hai mươi năm qua sao, giống như cô bé bán diêm ôm lấy ánh lửa để ước nguyện vậy.

“Sao thế?” Người bên cạnh lên tiếng, lồng ngực anh khẽ rung động.

Khương Tạo nghiêng đầu, trên mặt có thể cảm nhận được hơi thở bình thản của anh. Nhờ ánh sáng phản chiếu từ màn hình lớn, cô nhìn vào góc nghiêng hơi nâng cằm đầy nam tính của Tạ Lịch Thăng, thẫn thờ mất mấy giây không nói gì, cuối cùng lắc đầu, vùi mặt vào hõm cổ anh, giọng rất mềm và nhẹ: “… Không có gì. Xem phim thôi.”

Phim trôi qua được ba mươi phút, cốt truyện đã đến đoạn đặc sắc cao trào, sự hồi hộp và các điểm kịch tính dần leo thang.

Giống như Khương Tạo đã nói, loại phim này rất phù hợp với những nhân viên văn phòng có áp lực công việc lớn như họ. Những khung hình và động tác đầy k*ch th*ch, căng thẳng khiến người xem tăng vọt adrenaline; sự va đập mạnh mẽ về thị giác và thính giác khiến sợi dây thần kinh đang căng như đàn của đại não lúc giãn lúc căng, giúp giải tỏa áp lực và bùng nổ kh*** c*m.

Tạ Lịch Thăng bốc hai viên bắp rang bơ đẫm caramel bỏ vào miệng nhai, tạm thời đồng tình với nguyên tắc chọn phim của Khương Tạo. Trong tình cảnh nhịp sống nhanh như thế này, thỉnh thoảng hạ thấp gu thẩm mỹ kiêu ngạo của bản thân xuống để xem những bộ phim thương mại đầy tính công nghiệp, không chịu nổi sự soi xét kỹ lưỡng, xem xong là quên luôn này… cũng không tệ.

“Này.” Tạ Lịch Thăng uống một ngụm cola, mắt nhìn chằm chằm màn hình lớn, nhỏ giọng nghiêng đầu hỏi người trong lòng: “Em bảo nam chính này cuối cùng…”

Nói được nửa chừng, anh nhận ra điều gì đó, đột nhiên dừng lại.

Tạ Lịch Thăng cố ý giảm nhẹ biên độ cử động của cơ thể, đặt ly cola lại chỗ để cốc, cúi đầu xuống, ánh mắt lướt qua trán, sống mũi, và cuối cùng dừng lại trên đôi mắt đang nhắm nghiền của cô —

Một bộ phim đánh đấm k*ch th*ch thế này, hiệu ứng âm thanh nổ đoàng đoàng chói tai khiến người ta phải nhíu mày, vậy mà cô có thể ngủ ngon lành thế sao…?

Anh nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Cạn lời thật sự.

Tạ Lịch Thăng bật cười bất lực.

Nhưng nghĩ theo hướng khác thì cũng không có gì lạ.

Làm việc từ chín giờ sáng đến tám giờ tối bận rộn suốt cả tuần, khó khăn lắm mới được nghỉ, tối thứ Sáu lại bị anh kéo đi cày bừa suốt một đêm cộng thêm một buổi sáng. Cái thân hình mảnh mai này của cô vốn dĩ đã không chịu nổi lăn lộn, hễ mệt là có thể ngủ bù liền ba ngày. Vừa nãy đi dạo phố lại thử quần áo nửa ngày trời, giờ ngồi xuống đây mà ngủ thành ra thế này… cũng là hợp tình hợp lý.

Cũng chẳng biết có phải trong mơ cảm nhận được anh đã phát hiện hay không, Khương Tạo đang ngủ trộm không những không vì động tác của Tạ Lịch Thăng mà tỉnh lại, trái lại còn ngọ nguậy người ngồi thấp xuống một chút, tựa sát vào anh hơn, vòng tay lên ôm lấy anh, cả người nằm gọn vào lòng Tạ Lịch Thăng bắt đầu ngủ say sưa.

Tạ Lịch Thăng tận hưởng sự ỷ lại của cô, quay đầu lại tiếp tục xem phim.

Rõ ràng là phim do cô chọn, xem cái đề tài và nội dung mà anh ít hứng thú nhất. Kết quả đến bây giờ — người từng hào hứng với nó thì đang ngáy khò khò, còn anh thì lại chuyên tâm xem hết cả buổi.

Đợi phim kết thúc, đợi đèn sáng lên, đợi nhân viên tại rạp đến thúc giục. Anh mới gọi cô dậy, trêu chọc sự “không lãng mạn” của cô, tha thứ cho việc cô ngủ gật, rồi lại đưa cô đi ăn một bữa tối thật ngon để kết thúc ngày thứ Bảy này.

Sáng thứ Hai của tuần mới, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ làm việc chính thức. Hôm nay tình hình giao thông khá tốt, mọi người không hiểu sao đều đến sớm hơn một chút.

Tòa nhà Vân Thăng vẫn sừng sững tại khu công nghiệp sáng tạo như mọi khi, hai tòa Đông và Tây giống như hai tấm bia đá làm bằng thủy tinh tinh khiết, kiêu ngạo khoe khoang vị thế không thể lay chuyển và đà tăng trưởng dần chạm tới mây xanh của mình trong ngành.

“Bà đi xem phim hôm thứ Bảy hả!” Lê Lê đang gặm chiếc bánh kẹp trứng phiên bản ‘hoàng kim tối thượng’ của mình, hai lớp thịt, hai lớp khoai tây sợi cộng thêm một cây xúc xích nướng, miệng dính đầy nước sốt, hóng hớt về hoạt động ngày nghỉ của Khương Tạo: “Bộ phim đó gần đây lên hot search nhiều lắm, tui vừa mở TikTok lên là toàn thấy đề xuất thôi, cũng đang định đi xem đây, sao hả? Hay không?”

Khương Tạo đang ăn bánh khoai tây chiên giòn của nhà McDonald’s, chẳng biết nghĩ đến điều gì mà lộ ra biểu cảm ngượng nghịu: “Ừm…”

Lê Lê nghiêng đầu thắc mắc: “Ừm? Là đánh giá thế nào? Loại phim này mà bà xem cũng không hiểu à?”

“Gì chứ, thực ra là…” Cô cũng chẳng sợ bị người ta cười nhạo, cười gượng một tiếng, dáng vẻ ngây ngô thú nhận: “Tui ngủ thiếp đi mất, cả buổi không tỉnh dậy tí nào luôn.”

Lê Lê trợn tròn mắt.

Khả Tâm ghé sát lại hóng hớt: “Ý bà là, bà đi hẹn hò xem phim với sếp Tạ, kết quả bà ngủ mất tiêu hai tiếng đồng hồ á?”

Nói xong, cô nàng bật cười: “Ha ha ha, Sếp Cua không tới công chiện để sỉ nhục bà đấy chứ?”

Lê Lê tặc lưỡi một cái, nhắc nhở cô nàng: “Này, người ta là vợ chồng, làm gì có chuyện vợ chồng sỉ nhục lẫn nhau.”

Khương Tạo im lặng: “…”

Chưa chắc đâu nhé.

Chiều tối hôm qua lúc xem xong phim, cô soi gương điện thoại nhíu mày, chất vấn người đàn ông bên cạnh: “Làm gì có ch** n**c miếng, anh lại nói vớ vẩn rồi.”

Khương Tạo vốn dĩ đã ngượng, có chút ý tứ thẹn quá hóa giận: “Em ngủ chưa bao giờ há miệng, không há miệng thì làm sao mà ch** n**c miếng được.”

Nói xong, cô im lặng vài giây, đột nhiên túm lấy cánh tay Tạ Lịch Thăng, nhỏ giọng hỏi: “Anh… em… có ‘cái đó’ không?”

Tạ Lịch Thăng nhướn mày, ánh mắt dao động vẻ tinh quái, không nói lời nào mà dùng biểu cảm để hỏi, như thể đang nói: “Cái đó” nào của em?

Mặt Khương Tạo có dấu hiệu đỏ lên, khó khăn hỏi thử: “Em không ngáy chứ?”

“Người ta đều bảo tuổi tác càng lớn thì ngủ ngáy là điều khó tránh khỏi, vả lại gần đây công việc lại mệt…”

“Rạp phim hôm đó đông người như thế… ngộ nhỡ người ta nghe thấy…”

Anh khoanh tay, lần này trả lời khá sảng khoái: “Không có.”

Cô thở phào, đôi vai chùng xuống: “May quá…”

“Anh không chắc chắn đâu.” Tạ Lịch Thăng bổ sung thêm.

Khương Tạo: !??

Anh nói một cách nghiêm túc: “Phim đó ồn như thế, em có ngáy hay không làm sao anh nghe thấy được.”

Câu nói này hoàn toàn đẩy sự xấu hổ của Khương Tạo lên đến đỉnh điểm. “Không chắc chắn”, “không rõ ràng” — những câu trả lời kiểu này thực sự khiến một người mắc bệnh sĩ diện phải phát điên, trong đầu không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng mình ngáy khò khò bị những người xung quanh khinh bỉ…

Khương Tạo từ từ thu hồi ký ức, ánh mắt quay trở lại gương mặt của các đồng nghiệp, cười bất lực: “Hì hì.”

Lê Lê: Hì hì?

Khả Tâm: Hì hì?

Đường Bồng vừa đến chỗ làm liền liếc nhìn bọn họ: “? Sáng sớm ra hì hì cái gì thế?”

Đường Bồng lấy máy tính bảng của mình ra lật lật, đưa cho Khương Tạo: “Tuần trước bà có hỏi tui về chuyện tổ chức đám cưới, tui vừa vặn có một người bạn làm bên mảng Wedding Planner, đội ngũ của họ khá có tiếng trong ngành, có điều giá cả không thấp đâu, nhưng cái này chắc sếp Tạ không bận tâm đâu nhỉ.”

“Bà xem đi, trong các bản thảo mẫu của họ có cái nào bà thích không.”

Vừa nhắc đến chủ đề này, các đồng nghiệp đều vây quanh lại, mắt Lê Lê sáng rực lên: “Wow, Thất Thất, bà và sếp Tạ sắp tổ chức đám cưới rồi hả? Có mời tụi tui không?”

Khả Tâm rất tự tin: “Tất nhiên rồi, tụi mình chắc chắn không có tư cách làm khách mời bên đàng trai, nhưng tụi mình là một trong những người bạn thân nhất của đàng gái mà, đúng không?”

Khương Tạo gật đầu lia lịa, tuyệt đối không hề mập mờ. Các đồng nghiệp khác nghe thấy cũng muốn tới góp vui, thi nhau hỏi xem mình có được đi không.

Lê Lê chắp hai tay lại với nhau như dáng vẻ một bà mẹ già đầy an ủi: “Thật không ngờ trong nhóm bốn đứa làm thuê tụi mình, Thất Thất lại là người đầu tiên khoác lên mình bộ váy cưới.”

Khả Tâm phũ phàng cà khịa: “Thực ra cũng không khó đoán lắm, Thất Thất xinh đẹp, dịu dàng lại có năng lực hơn tụi mình, lại không anti đàn ông như Đường Bồng, đương nhiên là dễ gặp được người phù hợp rồi.”

Đường Bồng nhíu mày, phóng một ánh mắt sắc lẹm qua: “Cái gì mà gọi là tui anti đàn ông.”

Cả đám cười rộ cả lên.

Lê Lê đặt cằm lên vai Khương Tạo, nhìn vào nội dung trong máy tính bảng: “Hây da, trước đây tui còn không biết đám cưới lại chia ra nhiều loại thế này đấy. Này Thất Thất, bà thích tổ chức trong nhà hay ngoài trời?”

“Nếu trong nhà thì đặt khách sạn lớn, hay là nhà hàng Tây độc lập? Hay là đặt biệt thự kiểu Pháp cũ, bao trọn một căn biệt thự nhỏ có sân vườn làm đám cưới kiểu Tây cũng lãng mạn lắm đấy.”

“Bà nhìn cái này xem, còn có đám cưới ở lễ đường nữa.”

“Tui thấy ngoài trời cũng ổn.” Khả Tâm cũng bắt đầu mơ mộng: “Tần Nam ngay cả đến mùa đông cũng không lạnh, vả lại chuyện đám cưới này ít nhất cũng phải chuẩn bị từ ba tháng trở lên đúng không? Đến lúc đó là vào xuân, mùa xuân ở Tần Nam ấm áp xinh đẹp, đám cưới ngoài trời đẹp biết bao!”

“Bên bờ sông hoặc giữa núi rừng, hoặc là kiểu đám cưới trên thảm cỏ lớn, đều rất tuyệt mà!” Cô nàng càng nói càng phấn khích: “Thất Thất, bà đã bắt đầu chọn váy cưới chưa? Tui thấy kiểu váy cưới đuôi cá cực kỳ tôn dáng nhất định là rất hợp với bà!”

Lê Lê hăng hái hẳn lên: “Không đúng! Thất Thất không phải kiểu khí chất đó, theo tui ấy, cứ chọn kiểu váy cưới bồng bềnh tiên khí một chút! Đuôi dài thướt tha cũng không tệ!”

Nhân vật chính của đám cưới còn đang hoa mắt chóng mặt lật xem các mẫu đám cưới, còn đám bạn xung quanh thì đã bàn tán rôm rả cả lên rồi.

Thời buổi này, yêu đương kết hôn đều là chuyện tốn thời gian, tốn sức lực, chưa biết chừng còn vận cả nửa đời người vào cái sự rắc rối này. Thế nhưng, nếu là chuyện hỉ của người khác, mọi người với tư cách người ngoài cuộc thì bàn luận rất rôm rả, ai cũng có thiết kế và quan điểm của riêng mình.

Mọi người cứ thế mỗi người một câu, khiến khu vực văn phòng vốn dĩ nên chết chóc vào sáng sớm trở nên náo nhiệt lạ thường.

Ngay khi Khả Tâm và Lê Lê đều đã bắt đầu nhập vai đóng giả chú rể cô dâu trao nhẫn và hôn nhau trước mặt cha xứ — một tiếng ho nhẹ vừa lạ lẫm vừa quen thuộc lại rất êm tai vang lên ở góc rìa khu văn phòng.

Tiếng động không lớn, nhưng theo cái quay đầu của Khương Tạo, mọi người đều nhận ra điều gì đó, lập tức im bặt, nhìn về phía Tạ Lịch Thăng chẳng biết vì sao lại đang đứng ở bộ phận kế hoạch.

Khả Tâm phản ứng nhanh nhất, lập tức buông tay Lê Lê ra, thoát khỏi vai diễn chú rể, đứng thẳng lưng chào hỏi: “Sếp Tạ buổi sáng tốt lành ạ!”

Sau đó mọi người cũng đều tỉnh táo lại, vừa tản ra vừa nói với người đàn ông cao lớn tuấn tú: “Chào sếp Tạ.”

“Sếp Tạ buổi sáng tốt lành.”

“Chào sếp Tạ ạ.”

Lê Lê vốn dĩ đã quen thuộc, là một bé cún vui vẻ, với tư cách là người bên đàng gái, gặp Tạ Lịch Thăng nhiều lần trong đời thường rồi nên tuyệt đối không thấy sợ, cười hì hì hỏi: “Sao sếp Tạ lại rảnh rỗi ghé qua bộ phận kế hoạch thế ạ? Anh có việc gì dặn dò không ạ?”

Câu hỏi này thực ra cũng coi như không hỏi, ngoài giờ làm việc Tạ Lịch Thăng chạy đến bộ phận kế hoạch còn có thể vì ai được nữa?

Mối quan hệ vợ chồng của họ, bây giờ cả công ty đều biết cả rồi.

Có điều Tạ Lịch Thăng không hề gạt đi bộ mặt tươi cười của Lê Lê, anh đáp lại bằng một nụ cười lịch sự, hất cằm chỉ về phía người bên cạnh cô nàng, ra hiệu cho mục đích của mình.

Lê Lê cười xòa, vẻ mặt nịnh nọt, vẫy tay xoay người: “Không làm phiền, không làm phiền hai người nữa nhé~”

Khương Tạo thấy cô nàng như vậy cũng thấy hơi buồn cười, lắc đầu bỏ qua, đặt đồ xuống rồi đi về phía Tạ Lịch Thăng. Sắp bắt đầu làm việc rồi, không thể để người này cứ đứng chôn chân ở đây mãi được.

Khương Tạo đi về phía Tạ Lịch Thăng, dáng vẻ tự nhiên, mở lời hỏi trước: “Sao anh lại qua đây? Chẳng phải anh nói sáng sớm nay có cuộc họp sao?”

Tạ Lịch Thăng lướt nhìn một lượt những nhân viên không hề có bất kỳ ánh mắt đánh giá bất thường nào, cuối cùng cũng tin vào những lời vợ mình nói ở nhà rằng “mọi người đều rất tốt với em, bầu không khí ở bộ phận kế hoạch rất ổn”, thầm cảm thấy yên tâm.

Anh nhìn cô từng bước tiến lại gần, giơ cổ tay trái của mình lên, chiếc dây đeo kim loại của đồng hồ thông minh có khắc hoa văn đầu sư tử nhỏ lọt vào mắt cô.

“Khương tiểu thư.” Tay kia của Tạ Lịch Thăng đút vào túi quần, nhếch môi cười, vừa xoay cổ tay vừa nói: “Lại đeo nhầm đồng hồ rồi.”

“Đổi lại nha?”

Tác giả có lời muốn nói: 

Bạch Bạch: Chương sau tôi dự định viết một chút hồi ức về thanh xuân vườn trường ! Lưu ý là hồi ức nhé! Không phải là ngoại truyện “IF”! Để xem có thể viết ra được những giao cắt giữa họ hồi cấp ba và đại học không, sẽ có Ngụy Nguyên xuất hiện, ai không thích phần học đường và Ngụy Nguyên có thể không đặt mua chương đó nhé!

Hết chương 61
Bình Luận (0)
Comment