Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.
Trong phòng yên tĩnh trong giây lát, Mạnh Đường ngẩng đầu lên, nói với Ngụy Xuyên: “Đừng tưởng em không biết anh mua cái gì.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi em còn không cho anh lấy ra.”
“Anh…” Mạnh Đường xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, “Đồ không biết xấu hổ.”
Ngụy Xuyên: “…… Không biết xấu hổ? Anh mua kẹo thôi mà, sao lại không biết xấu hổ?”
“……” Mạnh Đường sững sờ, “Mua cái gì cơ?”
“Kẹo á.” Ngụy Xuyên lấy từ trong túi ra, xé vỏ hộp, bóc ra lấy một viên nhét vào miệng Mạnh Đường, sau đó cũng tự mình lấy một viên.
Mạnh Đường ngậm kẹo ngây người hoàn toàn, hóa ra là cô nghĩ sai rồi.
Cô cụp mắt nắm lấy tay Ngụy Xuyên, nhìn kỹ hộp kẹo, cái thiết kế gây hiểu lầm, khiến người ta tê da đầu gì thế này.
Ngụy Xuyên buông cô ra, hai tay đút túi, vẻ mặt lưu manh nghiêng đầu cười với Mạnh Đường: “Em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường m*t viên kẹo trong miệng, ngọt ngào, cô giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của Ngụy Xuyên, nói: “Vị dâu tây, ngọt lắm.”
Ngụy Xuyên hừ cười một tiếng bước tới, vẻ mặt mang theo ba phần trêu chọc.
Anh cúi người xuống, nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường: “Nói đi, em nghĩ anh mua cái gì?”
Mạnh Đường làm sao mà nói ra được, liền đẩy anh đi vào trong.
Khóe mắt và cơ thể Ngụy Xuyên cùng xoay theo, quai hàm siết lại, cắn vỡ viên kẹo cứng trong miệng.
Rộp rộp mười mấy giây, Mạnh Đường vừa định ngồi xuống liền bị Ngụy Xuyên từ phía sau nắm lấy cổ tay kéo mạnh một cái.
Mạnh Đường phồng má, bị anh dọa giật mình, giơ tay đấm một cái vào ngực anh: “Suýt chút nữa kẹo trôi xuống họng rồi.”
Ngụy Xuyên xoa xoa đầu cô, động tác rất nhẹ, vừa là xin lỗi vừa là an ủi.
Anh ngồi xuống cuối giường, cánh tay dài vươn ra ôm Mạnh Đường vào lòng.
Chút sức lực của Mạnh Đường hoàn toàn không phải đối thủ của anh, loạng choạng ngã ngồi lên đùi anh.
Vì là ngồi nghiêng nên Mạnh Đường cũng có thể chấp nhận được.