Chương 150

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

 

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Biệt thự của Ngụy Tư Gia mang phong cách Pháp, có cảm giác phong phú vừa tao nhã vừa mang nét lịch sử.

Căn biệt thự này, mỗi lần Ngụy Tư Gia đến thủ đô công tác đều ở đây.

Quản gia sắp xếp cho mấy người xong, đích thân dẫn Mạnh Đường đến căn phòng trên tầng hai.

“Trước đây cậu chủ ở phòng này, cô cả dặn dò để cô ở bên này.”

Mạnh Đường sững sờ: “Ngụy Xuyên?”

Quản gia: “Đúng vậy, cậu chủ học ba năm cấp hai ở đây, sau đó bà cụ cứ nhắc mãi nên lại về thành phố Z.”

Mạnh Đường quét mắt nhìn qua, quả thực phong cách trang trí không giống lắm.

“Cô nghỉ ngơi trước đi ạ.”

Mạnh Đường khẽ gật đầu rồi đi vào phòng ngủ.

Ánh nắng chiếu xiên, khúc xạ ra những tia sáng chói mắt trên tủ thấp bên cửa sổ.

Mạnh Đường bị cuốn hút bởi một cuốn album bìa da bên trên.

Đây là phòng Ngụy Xuyên từng ở, trang trí cũng không thay đổi, vậy cuốn album này là của anh sao?

Mạnh Đường ấn vào bìa da, lật ra một trang.

Gương mặt non nớt mà quen thuộc hiện vào đáy mắt, là Ngụy Xuyên mặc đồng phục.

Mạnh Đường nhìn thời gian, là lúc học lớp 9.

Lúc đó không rắn rỏi như bây giờ, nhưng nhìn cũng không thấp, mày mắt tươi tắn, toàn thân đầy sức sống, cười lên vẫn ngọt chết người.

Mạnh Đường nhìn rất lâu, lại lật về phía sau, không ngờ Ngụy Xuyên còn khá thích chụp ảnh.

Mạnh Đường lấy điện thoại ra, tiện tay chụp hai tấm lưu lại.

Hôm sau, Mạnh Đường và nhóm Tạ Linh Âm đi Bảo tàng Quốc gia.

Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, trạm đầu tiên đến một thành phố đều là bảo tàng, bọn họ đi dạo cả ngày cũng chưa đi hết.

Hai ba ngày sau đó, mỗi ngày đều đi bộ từ hai vạn bước trở lên, chân Mạnh Đường mỏi đến mức không nhấc lên nổi.

Chiều ngày 23, quản gia cho xe đưa bọn họ đến trung tâm thể thao có sức chứa hàng vạn người.

Bình Luận (0)
Comment