Chương 151

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

 

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Cả nhà thi đấu trong nháy mắt bùng nổ bởi những tiếng reo hò như thủy triều.

“Đại học Z… Đại học Z…”

“Ngụy Xuyên… Ngụy Xuyên…”

Bảng điểm nhấp nháy, Ngụy Xuyên thở hồng hộc nhìn qua, bật cười như trút được gánh nặng.

Tiếng reo hò từ khán đài gần như lật tung mái vòm nhà thi đấu, sinh viên cổ vũ đạp cả lên ghế, vẫy cờ trường, hòa cùng dòng người hô vang tên Đại học Z và Ngụy Xuyên.

Những gương mặt đỏ bừng, những giọng nói khàn đặc.

Pháo giấy bay múa giữa không trung như một cơn mưa rào ngũ sắc.

Trên màn hình lớn phát lại cú ghi điểm quan trọng của Ngụy Xuyên, dáng vẻ bùng nổ đầy sức mạnh lặp đi lặp lại trong đáy mắt khán giả, khiến trái tim họ cùng cuồng nhiệt hô vang tên anh.

Mọi người trong đội ôm chầm lấy nhau không phân biệt ai với ai, cánh tay Ngụy Xuyên bị kéo qua kéo lại, một cầu thủ dự bị còn nhảy lên lưng anh.

“Chúng ta là nhà vô địch, chúng ta là nhà vô địch…”

Ngụy Xuyên bị đè đến không động đậy được, huấn luyện viên cũng xông tới vò mạnh mái tóc anh: “Thằng nhóc này, giỏi lắm.”

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên cố sức vươn cổ trong đám đông, “Buông ông đây ra, không thở nổi nữa rồi.”

Mọi người đâu ai nghe anh, mấy người phấn khích quá, khiêng anh lên chạy một vòng quanh sân.

Ngụy Xuyên đưa tay đập tay với từng cổ động viên ở hàng ghế đầu, sự tương tác như vậy không tính là chính thức, lát nữa sau khi trao giải và phỏng vấn xong sẽ có khu vực tương tác chuyên biệt để giao lưu với người hâm mộ.

Cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Ngụy Xuyên nhìn về phía hàng ghế VIP đầu tiên, Sở Nhân gọi anh: “Con trai.”

Ngụy Xuyên chạy tới, cách rào chắn ôm lấy bà, Sở Nhân vỗ vỗ lưng anh rồi buông ra.

Ngụy Lập Phong cười vỗ vai anh: “Thể hiện tốt lắm!”

Ngụy Xuyên cười ngốc nghếch hai tiếng rồi di chuyển sang bên cạnh ôm Ngụy Tư Gia một cái.

Ống kính máy quay chính vẫn luôn đi theo Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên nhìn về phía Mạnh Đường, còn chưa kịp nói gì Ngụy Tư Nguyên đã nhéo má anh: “Ngầu đấy.”

Ngụy Xuyên gạt tay chị mình ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Mạnh Đường.

Mạnh Đường theo bản năng siết chặt rào chắn, sự kích động trong lồng ngực như muốn trào dâng.

“Chúc…”

Mạnh Đường bất ngờ nắm chặt rào chắn, chữ “mừng” còn chưa ra khỏi miệng, gáy nóng lên, cô bị Ngụy Xuyên ôm lấy ngả người về phía trước, môi chạm môi với anh.

“A a a a a………………”

Bình Luận (0)
Comment