Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.
Mạnh Đường ăn xong kem liền đi rửa tay.
Ngụy Xuyên gõ gõ vào cửa sổ của cô, từ bên ngoài ghé đầu vào: “Ăn xong rồi à?”
Mạnh Đường mỉm cười đi tới: “Sao không vào trong?”
Ngụy Xuyên thấy cô rút một cuốn sách từ trên giá, hỏi: “Em không ngủ trưa sao?”
Vẫn phải đợi đất sét ngấm dầu, Mạnh Đường tạm thời không có việc gì làm, nói: “Em vào trong đọc sách một lát, biết đâu lát nữa lại buồn ngủ.”
Ngụy Xuyên liếc nhìn tên cuốn sách của cô, “Điêu khắc tượng Phật”.
Không cảm thụ nổi chút nào, anh nói: “Em ngủ trước đi, anh ra ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài làm gì?” Mạnh Đường liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trời nóng thế này, anh không vào trong nghỉ ngơi à?”
Ngụy Xuyên nói: “Ông già bảo anh đi mua cho ông món đồ.”
Mạnh Đường nghi hoặc nhìn anh: “Mua cái gì?”
“Hôm qua ông đi đánh cờ với mấy ông già khác, làm mất một quân pháo, anh đi mua lại cho ông một bộ hoàn chỉnh.”
Mạnh Đường: “… Sao ông không tự khắc một quân?”
Ngụy Xuyên: “… Mua sẵn chẳng phải tiện hơn sao.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Được rồi, vậy anh đi đi.”
Ngụy Xuyên ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây, hôn một cái.”
Ánh mắt Mạnh Đường nhìn ra sân, có chút ngại ngùng: “Ông nội vẫn còn ở đó mà.”
“Không nhìn thấy đâu.” Ngụy Xuyên nói nhỏ, “Mau lại đây.”
Mạnh Đường đi tới, Ngụy Xuyên cười đắc ý, một tay giữ lấy gáy cô hôn xuống.
Ông cụ ho khan hai tiếng thật mạnh.
Mạnh Đường giật mình đẩy Ngụy Xuyên ra, Ngụy Xuyên cười đắc ý, quay đầu bỏ chạy.
Mạnh Đường lặng lẽ đóng cửa sổ lại.