Chương 162

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

 

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Mạnh Hoài Chương nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên nhân lúc màn hình điện thoại ông chưa tắt, ghi nhớ số của đối phương, sau đó vác Mạnh Hoài Chương về phòng.

Tắm rửa xong, Ngụy Xuyên nhìn dãy số trên điện thoại bắt đầu trầm tư.

Mạnh Hoài Chương nói ăn cơm thì được, đánh bài thì không, nghe giọng điệu khá quen thuộc.

Nhưng một người từng vào tù vì cờ bạc như ông lẽ ra không nên qua lại với những kẻ cờ bạc nữa, lại còn hẹn đi ăn.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cũng không dám đảm bảo Mạnh Hoài Chương có tái phạm hay không.

Nếu lại nợ nần chồng chất, chẳng lẽ để Mạnh Đường của anh phải bán nhà cổ sao?

Ngụy Xuyên nhíu mày, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.

Xem ra cái người tên “lão Liêu” trong điện thoại này, anh phải điều tra một chút.

Nhưng khuôn mặt lạ hoắc của anh vừa đến đó là lộ tẩy ngay, cũng không thể nhờ người nhà đi tra.

Nghĩ đến đây, Ngụy Xuyên căn bản không ngủ được, anh dứt khoát rón rén ra khỏi phòng.

Thấy cửa sổ phòng Mạnh Đường đã tối đen, Ngụy Xuyên đi thẳng đến gõ cửa phòng Mạnh Ngộ Xuân.

Gõ hai tiếng bên trong không phản ứng, Ngụy Xuyên dứt khoát đẩy cửa vào.

Ông cụ đang ngáy khò khò, Ngụy Xuyên chỉ do dự hai giây, lay lay vai Mạnh Ngộ Xuân: “Ông già, mau dậy đi, đừng ngủ nữa.”

Mạnh Ngộ Xuân mơ màng mở mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: “Ta nói cậu có bị bệnh không hả? Nửa đêm nửa hôm, gọi ta dậy để ngủ lại từ đầu à?”

Ngụy Xuyên gãi đầu: “Còn không phải vì đứa con trai không khiến người khác bớt lo của ông sao, cháu nghi chú ấy lại sắp đi đánh bạc rồi.”

Mạnh Ngộ Xuân lập tức tỉnh táo: “Cậu nói cái gì?”

“Ông có biết lão Liêu có biết không?” Ngụy Xuyên nói, “Lão Liêu đó gọi điện thoại rủ chú đi ăn cơm, nhưng chú nói chỉ ăn cơm, không đánh bài.”

Mạnh Ngộ Xuân cau mày: “Lão Liêu này mở quán mạt chược, trước đây hắn là bạn bè với Hoài Chương, quán mạt chược không thu tiền xâu, kiếm tiền từ phí chỗ ngồi và bán đồ ăn uống.”

(Tiền xâu: là tiền mà mỗi khi người nào thắng phải trích ra một phần nhỏ để đưa cho chủ quán)

Nói cách khác, đánh bài ở đó chỉ là giết thời gian, giải trí mà thôi, chưa đến mức cờ bạc.

Nhưng Mạnh Hoài Chương có tiền án, dù là quán mạt chược, ông cũng không được phép đến.

Bình Luận (0)
Comment