Chương 164

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

 

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Thời gian nửa tháng trôi qua rất nhanh, nhưng đại học Z đến 12 tháng 9 mới khai giảng.

Mạnh Đường không để Ngụy Xuyên trực tiếp qua đây, bảo anh ở nhà vài ngày, dành thời gian cho gia đình.

Cứ chạy mãi đến Nhạn Thanh bố mẹ anh sẽ có ý kiến.

Ngụy Xuyên vốn định phản bác nhưng nghĩ đến chuyện của Mạnh Hoài Chương lại nhịn xuống.

Anh muốn nhân mấy ngày nghỉ này giải quyết xong xuôi chuyện của Mạnh Hoài Chương.

Mạnh Đường vẫn đang ở Nhạn Thanh, một mình anh làm công tác tư tưởng cho cả nhà cũng không ảnh hưởng đến cô.

Chỉ là mở miệng thế nào đây, Ngụy Xuyên mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách.

Phiền chết đi được, anh gọi Tần Uyên ra ngoài.

Tần Uyên nghe nhạc ru ngủ trong quán bar thanh tịnh sắp ngủ gật đến nơi, Ngụy Xuyên vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ta gõ gõ mặt bàn: “Không phải chứ người anh em, rốt cuộc mày định nói cái gì? Hay là mình đi bar quẩy đi?”

“Cút.” Ngụy Xuyên ngước mắt lên, “Không vừa mắt tình yêu hoàn mỹ của tao hả?”

“Đã là tình yêu hoàn mỹ rồi, mày còn phiền não cái gì?” Tần Uyên thực sự không hiểu, “Bộ dạng này của mày cứ như thất tình ấy.”

Ngụy Xuyên thở dài: “Chuyện bố Mạnh Đường ấy, tao chẳng kể với mày rồi còn gì, 12 khai giảng, tao muốn nhân nửa tháng này nói chuyện đó với gia đình, nhưng trong lòng lại không nắm chắc.”

Tần Uyên thâm trầm nói: “Mày sợ ảnh hưởng đến Mạnh Đường chứ gì? Nếu là vậy, tao khuyên mày tạm thời đừng nói.”

Ngụy Xuyên im lặng giây lát, hỏi: “Là vì chuyện của cô nhỏ Tiểu Yên sao?”

Sắc mặt Tần Uyên lập tức ngưng trọng, ngay sau đó lại cười khẩy buông xuôi: “Cô nhỏ năm đó bị vị hôn phu gài bẫy vào tù, sau khi ra ngoài gặp được một người đàn ông, tưởng là người tốt, cuối cùng lại mất cả mạng.”

“Mạnh Đường tuy không phải cô nhỏ tao, nhưng cô ấy và bố cô ấy trong mắt bố mẹ mày là một thể.”

“Theo sự hiểu biết của tao về dì, dì ấy tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu, đến lúc đó đến trường tìm Mạnh Đường còn là nhẹ đấy, mày lại không thể nào 24/24 canh chừng người ta được.”

“Làm ầm ĩ lên, cuối cùng hai đứa bay chỉ có nước BE (Bad Ending), tao không tin nếu mẹ mày chỉ thẳng mặt, Mạnh Đường có thể nhẫn nhịn mãi được.”

Bình Luận (0)
Comment