Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”
Ngụy Xuyên đi rồi, trong sân trở nên yên tĩnh.
Dì Phương thở dài lần thứ 8, Mạnh Đường cũng bất lực: “Dì Phương, cháu đói rồi.”
“Đi nấu cơm cho cô ngay đây.” Dì Phương đáp một tiếng rồi đi vào bếp, có việc bận rộn rồi, dì Phương cũng không than ngắn thở dài nữa.
Mạnh Đường lắc đầu, cái tên Ngụy Xuyên này, đúng là “hại người không nhẹ”.
Ở đây mấy ngày, dỗ dành dì Phương đến mức này rồi.
Điện thoại vang lên một tiếng ngắn, Mạnh Đường mở khóa màn hình, là tin nhắn Ngụy Xuyên gửi đến: [Về đến nhà ăn cơm rồi, em ăn chưa?]
Mạnh Đường: [Vẫn chưa.]
Ngụy Xuyên: [12 giờ rồi còn chưa ăn?]
Mạnh Đường: [Không đói, nhà có mỗi em với dì Phương, ăn qua loa cho xong.]
Ngụy Xuyên: [Anh vừa về cái, ông già đã ra ngoài đi “quẩy” rồi?]
Mạnh Đường: [… Cẩn thận em mách ông nội đấy.]
Ngụy Xuyên gửi một cái sticker “cầu xin tha thứ” qua.
Sở Nhân gõ gõ mặt bàn: “Ai cho phép con ăn cơm còn nghịch điện thoại?”
Ngụy Xuyên ngẩng đầu, nói: “Báo bình an cho Mạnh Đường ạ.”
Sở Nhân khoanh tay trước ngực, điệu bộ thẩm vấn: “Từ Hồng Kông về, sao lại chạy đi Nhạn Thanh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao.” Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường không nhắn lại nữa, tắt màn hình điện thoại, “Tình địch của con đang ở đó, chướng mắt lắm.”
Sở Nhân cạn lời: “… Điều kiện của con thế này còn sợ tình địch?”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Mẹ, con với mẹ cùng một suy nghĩ, nhưng con có tốt đến đâu cũng không đỡ nổi người khác giở trò xấu, anh ta còn đang nói xấu con trước mặt bố Mạnh Đường nữa kìa.”
Sở Nhân cau mày: “Người này sao đáng ghét thế? Bảo Mạnh Đường mau đừng để ý đến người đó nữa.”