Chương 166

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

 

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Sáng sớm hôm sau Ngụy Xuyên dậy từ rất sớm, dù sao cũng không phải nhà mình nên không thể ngủ nướng quá đà được.

Một kẻ lười biếng thì không xứng với một cô gái xinh đẹp. Nghĩ xong câu đó, anh tự bật cười một tiếng, suy nghĩ trừu tượng gì thế này.

Thế nhưng, quả báo đến ngay giây tiếp theo.

Anh định ra ngoài mua đồ ăn sáng thì phát hiện Mạnh Hoài Chương đang nằm gục trước cửa.

“Chết tiệt.” Ngụy Xuyên lập tức chạy tới, “Thế này là sao?”

Chạy lại gần, Ngụy Xuyên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc.

Anh cạn lời luôn, đây là uống cả đêm đấy à?

Ngụy Xuyên kéo người dậy vác vào trong sân, dì Phương nhìn thấy thì giật mình: “Làm sao thế này?”

“Say rượu, ngủ quên ở cổng.” Ngụy Xuyên nói, “Cháu đưa chú ấy vào phòng trước, dì Phương, dì nấu cho chú ấy chút canh giải rượu nhé, lát nữa cháu đi mua đồ ăn sáng.”

“Không cần mua đồ ăn sáng đâu, tôi làm một loáng là xong.” Dì Phương nói.

“Vâng ạ.”

Từ phòng Mạnh Hoài Chương đi ra, trên người Ngụy Xuyên cũng ám đầy mùi rượu, bản thân anh cũng ghét bỏ không chịu được, bèn vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo.

Đến khi biến thành một “công tử thơm tho” anh mới lén lút đẩy cửa phòng Mạnh Đường.

Ngụy Xuyên nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, vén rèm giường và màn lên.

Mạnh Đường vẫn đang ngủ say sưa, anh cởi giày, nằm xuống bên cạnh Mạnh Đường: “Bảo bối, xích vào trong một chút.”

Mạnh Đường mở mắt, mơ màng hỏi một câu: “Sao anh lại vào đây?”

Ngụy Xuyên xoay người ôm lấy cô: “Dậy sớm quá, ngủ nướng thêm một chút.”

“Anh điên rồi à.” Mạnh Đường dùng đầu húc nhẹ vào ngực anh, “Bị phát hiện thì làm sao?”

“Anh có làm gì đâu.” Ngụy Xuyên hùng hồn, “Anh ăn mặc chỉnh tề, còn tắm rửa rồi, chỉ ôm em ngủ một lát thì làm sao?”

Mạnh Đường vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng lười phản bác, mặc kệ anh.

Bình Luận (0)
Comment