Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.
Mạnh Đường vừa từ phòng tắm đi ra đã bị Ngụy Xuyên lao ra từ phòng ngủ bế bổng lên.
“Ngụy Xuyên!” Cả người Mạnh Đường lơ lửng, bị dọa giật mình, nhưng đành phải ôm lấy cổ anh, sau khi phản ứng lại thì đấm anh hai cái.
Ngụy Xuyên cười ngây ngô hai tiếng, ném cô lên giường, mũ trùm tóc khô của Mạnh Đường tuột hẳn ra, lộ mái tóc ẩm ướt bên trong.
Mạnh Đường giơ tay đè lại, sợ làm ướt chăn, nhưng không ngăn được Ngụy Xuyên, cứ để anh thô bạo đè xuống hôn mấy cái.
“Ngụy Xuyên!”
Ngụy Xuyên đứng dậy: “Nằm yên đừng động đậy, anh đi lấy máy sấy.”
Mạnh Đường khẽ cười, quả thật không động đậy, đợi lúc Ngụy Xuyên quay lại, cô nhờ anh lấy điện thoại.
Có bạn trai cũng tốt, sấy tóc cũng không cần tự mình làm.
Mạnh Đường mở điện thoại chơi trò chơi ghép gỗ.
Ngụy Xuyên ngồi xổm bên giường kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, so với lần trước, thời gian lần này rút ngắn một nửa.
“Hay là sau này đừng cắt tóc nữa.”
Ngón tay Mạnh Đường khựng lại, đặt điện thoại xuống: “Anh nói gì cơ?”
“Anh bảo em đừng cắt tóc nữa.” Ngụy Xuyên nhìn cô, “Anh sấy cho em.”
Mạnh Đường nghĩ ngợi rồi nói: “Được.”
Tóc khô rồi, cất máy sấy đi, Ngụy Xuyên rút điện thoại của Mạnh Đường ném lên đầu giường, sau đó nắm lấy cổ chân cô xoay nửa vòng: “Ngủ thôi.”
Mạnh Đường chống tay định trườn lên đầu giường, Ngụy Xuyên vén chăn, áp sát vào cô ôm thành một cục.
Sắp bị anh ôm đến mép giường rồi, Mạnh Đường xoay người dùng chân đè lên chân Ngụy Xuyên, nhắc nhở anh: “Xích vào trong, sắp rơi rồi.”
Ngụy Xuyên dịch vào trong, hô một tiếng “tắt đèn”, phòng ngủ vụt tối.
Mạnh Đường còn chưa thích ứng được với bóng tối, Ngụy Xuyên đã quấn lấy.
Lưng dán vào ngực, lặng lẽ dựa vào nhau trong bóng đêm.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, hàng mi cong vút của Mạnh Đường run rẩy, ngay sau đó cô bị Ngụy Xuyên xoay người lại.