Chương 174

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

 

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

“Mẹ… mẹ có ý gì?” Ngụy Xuyên đuổi theo.

Vừa lên đến chiếu nghỉ cầu thang, Sở Nhân quay đầu lại, dùng tay chỉ vào bản thân:

“Lại đây, con nhìn mẹ xem, mẹ đặc biệt ăn diện ra vẻ ta đây, thế mà chẳng dọa được con bé chút nào, ngược lại bị nó làm cho ngơ ngác.”

“Con trai, chúng ta bớt yêu đương mù quáng được không? Mạnh Đường cũng đâu có thích con mấy, người ta chỉ chơi đùa với con thôi phải không? Nếu không sao có thể đồng ý sảng khoái như vậy?”

“Miệng nói là không muốn làm con khó xử, thực ra đều là mấy lời xã giao bịa đặt thôi đúng không?”

“Mạnh Đường đồng ý chia tay rồi?” Ngụy Xuyên cau mày thật chặt, “Không thể nào, tối qua con vừa gọi điện cho cô ấy, cô ấy không thể chia tay với con.”

“Hờ…” Sở Nhân cười vì quá tức, “Không tin chứ gì? Đi hỏi tài xế đi.”

“Con hỏi tài xế làm cái gì?” Ngụy Xuyên hoàn toàn mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc mẹ đã nói gì với Mạnh Đường?”

Sở Nhân kể lại từng câu từng chữ những chuyện xảy ra trong xe cho Ngụy Xuyên.

“Sau đó mẹ còn gọi điện cho con bé, nhưng nó chẳng có phản ứng gì cả.”

Bây giờ toàn thân Sở Nhân đều tràn ngập sự u uất vì con trai mình trao tình cảm nhầm người.

“Không đâu.” Ngụy Xuyên cười một tiếng, cười vô cùng khó coi.

Sở Nhân nhìn mà thấy xót: “Đừng như thế, con gái tốt hơn nó thiếu gì.”

“Không có ai tốt hơn cô ấy cả.” Ngụy Xuyên đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Sở Nhân.

Sở Nhân bị dọa giật mình: “Con không định khóc đấy chứ?”

Ngụy Xuyên sụt sịt mũi, ấm ức nói: “Con đi gọi điện thoại.”

Cái con bé Mạnh Đường này, đúng là hại người không nhẹ, Sở Nhân đi theo, khuyên nhủ: “Còn gọi điện thoại làm gì nữa?”

Ngụy Xuyên lên lầu lấy điện thoại gọi cho Mạnh Đường nhưng không ai nghe máy.

Sở Nhân không dám nhìn biểu cảm của Ngụy Xuyên, có chút xót xa, nhưng nhiều hơn vẫn là tức giận.

Bình Luận (0)
Comment