Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”
Ngụy Xuyên xin nghỉ mấy ngày vì tay bị thương.
Nhịn một ngày, anh sắp chết đói rồi, nhưng hiện tại anh đang “tuyệt vọng”, thuộc giai đoạn không có cảm giác thèm ăn.
r*n r* hai tiếng, Ngụy Xuyên vươn cánh tay dài mò lấy điện thoại.
Lục lọi trong Wechat hồi lâu, cuối cùng gửi tin nhắn thoại cho Tần Uyên: “Mau đến nhà cứu tao.”
Tần Uyên bị anh dọa giật mình: “Đệt, giọng mày sao cứ như ba ngày chưa ăn cơm thế.”
Ngụy Xuyên cười tức: “Mau lăn tới đây.”
Tần Uyên: “Đợi đấy, qua ngay.”
Nửa tiếng sau, Tần Uyên lái chiếc siêu xe màu hồng chóe của cậu ta vào biệt thự nhà họ Ngụy.
Sở Nhân nhìn thấy cậu ta, trong lòng vui vẻ, vội vàng đón tiếp: “Tiểu Uyên, sao cháu lại tới đây?”
Tần Uyên cười nói: “Nghe nói Xuyên tử bị thương tay nên cháu qua thăm.”
“Tay cũng đỡ rồi.” Sở Nhân nói, “Chỉ là nó nhốt mình trong phòng hai ngày rồi, cơm cũng không ăn, cháu đến đúng lúc lắm, giúp dì lên lầu khuyên nó.”
“Sao thế ạ?” Tần Uyên mặt ngơ ngác, “Sao nó lại nhốt mình?”
Sở Nhân thở dài: “Mạnh Đường chia tay với nó rồi.”
Tần Uyên sững sờ: “Chia tay rồi? Tại sao?”
“Chuyện gia đình con bé hơi phức tạp, dì không thích lắm, đến trường tìm con bé, bảo con bé chia tay với Tiểu Xuyên.” Sở Nhân có chút ngượng ngùng, “Nào ngờ con bé đối với Tiểu Xuyên cũng không thật lòng, đồng ý luôn, Tiểu Xuyên đến trường xác nhận, về nhà là sụp đổ luôn.”
“… Được, cháu lên lầu xem trước đã.”
Sở Nhân kéo Tần Uyên lại: “Nếu có thể, khuyên nó ăn chút cơm.”
Tần Uyên đáp lời, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ Ngụy Xuyên.
Nhìn thấy Ngụy Xuyên chỉ còn lại cái xác không hồn, giật mình: “Yêu sâu đậm thế cơ à, tuyệt thực kháng nghị?”