Chương 176

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

 

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Ngụy Lập Phong bận rộn cả ngày ở công ty, về nhà còn phải gỡ rối tơ lòng cho vợ. Ông thở dài một tiếng, nói:

“Chuyện này anh mặc kệ đấy nhé, chính em lúc đầu đã ra lệnh cấm anh xen vào, chẳng phải anh vẫn luôn làm theo chỉ đạo của ‘tổ chức’ sao?”

“’Tổ chức’ phê chuẩn cho anh xen vào đấy.” Sở Nhân sắp phiền chết đi được, “Anh nói xem, có phải em không nên chia rẽ hai đứa nó không?”

Ngụy Lập Phong nắm lấy tay Sở Nhân, nói: “Con trai em thích, sớm muộn gì em cũng phải nhượng bộ thôi.”

Sở Nhân: “… Em yếu thế vậy sao? Hơn nữa Mạnh Đường buông tay cũng nhanh quá, Tiểu Xuyên lại cứ dính lấy, thế này cũng quá…”

“Thích thì không gọi là dính lấy, tư tưởng này của em không đúng.” Ngụy Lập Phong nói, “Tính cách Tiểu Xuyên em không phải không biết, nó đã nhận định rồi thì ai cũng không kéo lại được. Em cứ nhìn mà xem, về đến trường nó lại đi tìm Mạnh Đường cho coi.”

“Mạnh Đường không thèm để ý đến nó thì sao?” Sở Nhân ngồi thẳng dậy, “Lẽ nào lại phải đau khổ một trận nữa?”

Ngụy Lập Phong cười: “Em xem, em lại cuống lên rồi, lại lo Mạnh Đường không để ý đến Tiểu Xuyên rồi.”

Sở Nhân thở dài: “Hôm nay Tiểu Xuyên có một câu nói làm em rất xúc động, em cũng không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi nó có thể yêu đến mức độ này.”

“Một năm đầu gọi là thời kỳ yêu cuồng nhiệt, nó đang trong giai đoạn đó mà.” Ngụy Lập Phong nói, “Không buông bỏ được là bình thường, nó chạy đến Nhạn Thanh bao nhiêu lần rồi, em còn chưa nhìn ra sao, đây là đã tự coi mình là người của người ta rồi, hình như quan hệ với ông nội Mạnh Đường cũng không tệ.”

Sở Nhân ngửa đầu than: “Nhưng em không thích bố của Mạnh Đường thì làm thế nào? Chẳng lẽ sau này bắt em phải giao thiệp với ông ta sao? Em không làm được đâu.”

Ngụy Lập Phong: “Ai bắt bà giao thiệp đâu, phía Nhạn Thanh hình như đang tìm đối tượng cho Mạnh Hoài Chương.”

“Anh vẫn luôn theo dõi à?” Sở Nhân sững sờ, “Anh quan tâm chuyện nhà người ta làm gì?”

Ngụy Lập Phong nói: “Tin tức mới nhất từ ‘tiền tuyến’, nói ý của ông cụ là muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Hoài Chương, sau này chắc sẽ không qua lại nữa.”

“Tuy nhiên, quan hệ huyết thống tất nhiên thường không thể dùng thủ đoạn pháp lý để cắt đứt, thỏa thuận cũng không có hiệu lực. Cá nhân anh vẫn nghiêng về việc Mạnh Hoài Chương hiện tại trắng tay, ông ta bắt buộc phải nghe theo ông cụ trong mọi việc.”

“Nghe nói chuẩn bị mua nhà ở gần nhà đằng gái, tận rìa Nhạn Thanh rồi, ý tứ còn chưa rõ ràng sao?”

Sở Nhân vỗ vào tay Ngụy Lập Phong: “Sao anh biết nhiều thế?”

Ngụy Lập Phong hừ cười: “Vì con trai em chứ sao, anh dám cá với em, chỉ cần nó thích, nhất định em không ngăn cản được đâu.”

Bình Luận (0)
Comment