Chương 186

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.


“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Mạnh Đường khó khăn ngồi dậy, vén rèm giường lên. Hôm nay là thứ 7, tối qua ngủ muộn nên chẳng ai dậy cả.

Cô ngồi một lúc rồi từ từ xuống giường rót cốc nước ấm uống cạn.

Điện thoại rung lên, sợ đánh thức bạn cùng phòng, cô lại phải vất vả với lấy chiếc điện thoại dưới gối.

Là Ngụy Xuyên gọi, Mạnh Đường quẹt nút nghe, yếu ớt “Alo” một tiếng.

“Giọng em sao thế?” Ngụy Xuyên lập tức nhận ra điều bất thường.

“Sốt rồi.” Mạnh Đường rũ mắt, “Bị anh nói trúng rồi, giờ em đau nhức khắp các khớp xương.”

“Em xuống ngay đi, anh đưa em đi bệnh viện.” Giọng Ngụy Xuyên có chút gấp gáp nhưng không giấu được vẻ xót xa, “Anh đang ở dưới lầu ký túc xá em đây, gọi điện là định bảo em xuống lấy đồ ăn sáng.”

Mạnh Đường đáp: “Được, em thay quần áo rồi xuống ngay.”

“Không cần vội, em cứ từ từ thay.” Ngụy Xuyên vừa đi vừa nói, “Anh đi lái xe vào trước.”

“Được.”

Mạnh Đường cúp điện thoại rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Dương Khả bị tiếng chuông báo thức đánh thức liền vén rèm nhìn Mạnh Đường: “Dậy sớm thế?”

Mạnh Đường đáp: “Tớ hơi sốt, người khó chịu.”

Dương Khả ngồi dậy: “Có cần tớ đưa cậu đi bệnh viện không?”

“Không cần đâu.” Mạnh Đường xua tay, “Ngụy Xuyên đến rồi, Linh Âm giao cho cậu và Thạch Lam chăm sóc nhé.”

“Được rồi, xuống nhanh đi, mặt cậu đỏ bừng rồi kìa.”

Mạnh Đường lấy khăn quàng cổ và túi xách, ra khỏi cửa ký túc xá.

Hôm nay thời tiết đẹp, không khí trong lành giúp đầu óc đang mơ màng của cô tỉnh táo hơn một chút.

Đến cổng ký túc xá nữ thì điện thoại lại reo.

Mạnh Đường lười nghe máy vì cô đã nhìn thấy xe của Ngụy Xuyên.

Bình Luận (0)
Comment