Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.
Kể từ khi chính thức bên nhau vào tháng 5, đến nay đã được nửa năm.
Nửa năm thực ra rất ngắn ngủi nhưng Mạnh Đường cảm thấy giữa cô và Ngụy Xuyên đã trải qua rất nhiều chuyện…
Vì chuyện của Mạnh Hoài Chương, quá trình họ nhận được sự đồng thuận của bố mẹ rút ngắn lại chỉ còn vài tháng.
Sở Nhân không có tâm cơ gì, đã chấp nhận rồi thì đối xử với cô rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng sẽ để lộ sự xót xa dành cho Ngụy Xuyên.
Dù sao đại thiếu gia trước kia cơm bưng nước rót, bỗng nhiên có bạn gái lại chăm như chăm tổ tông, nếu quá đáng quá thì Sở Nhân sẽ thót tim một cái, sau đó lại được Ngụy Lập Phong nhanh chóng giải tỏa.
Ngụy Xuyên vẫn làm theo ý mình, muốn thế nào thì làm thế nấy.
Nghĩ đến đây, Mạnh Đường đưa tay chạm vào mặt Ngụy Xuyên: “Em khắc cho anh một bức tượng nhỏ nhé?”
“Anh á?” Ngụy Xuyên có vẻ hơi chê, “Anh sưu tập tượng của mình làm gì? Không xin được một bức của em sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Sao lại chê bản thân thế?”
Ngụy Xuyên quay mặt đi, cụng trán vào trán Mạnh Đường: “Khắc tượng nhỏ của em cho anh.”
“Được.” Mạnh Đường cọ cọ vào vai anh, “Hơi đói rồi, có cơm ăn không?”
“Còn để em đói được à?” Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, “Lúc em thay quần áo anh đã bảo người mang lên rồi, nhưng em đang ốm, ăn thanh đạm một chút được không?”
Khẩu vị của Mạnh Đường không quá đậm đà, nghe vậy liền gật đầu.
Ngụy Xuyên gọi nhà hàng mang bữa trưa cho hai người lên, một món đậu phụ non trứng, một món tôm nõn Long Tỉnh, còn có cá cháy hấp và rau luộc nước dùng thượng hạng.
Mạnh Đường liếc nhìn, quay sang Ngụy Xuyên: “Thanh đạm thế này anh ăn được không?”
“Có gì mà không ăn được.” Ngụy Xuyên kéo bàn ăn ra, ra hiệu cho cô ngồi xuống, “Anh cũng không thể ăn uống linh đình lúc em đang ốm được chứ? Giờ nào rồi còn lo cho anh, mau ngồi xuống ăn cơm, vừa nãy còn kêu đói.”
Khi nói những lời này, vẻ mặt anh dịu dàng và cưng chiều, giọng điệu cũng vậy.
Rõ ràng mới bên nhau chưa được bao lâu mà Mạnh Đường lại có cảm giác như vợ chồng già.
Sự thật là hai người vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.