Chương 189

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

 

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Từ chỗ ngồi đến khu vực biểu diễn phải đi qua một đoạn đường chung, đó là con đường có thể thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Ngụy Xuyên vai rộng chân dài, nhan sắc đỉnh cao, dáng đi hất hông vô cùng đẹp mắt.

Không ít người bị anh thu hút, đặc biệt là các cô gái.

Ngụy Xuyên đi thẳng lên sân khấu, trao đổi vài câu với ban nhạc rồi cầm lấy micro.

Trai đẹp hát, tất cả mọi người đều giơ điện thoại lên.

Ngụy Xuyên cười nhẹ vào micro: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, cho tôi mượn vài phút, tôi muốn tặng bạn gái tôi một bài hát.”

“Ồ ồ…”

Bên dưới bắt đầu có tiếng reo hò.

“Anh đẹp trai, bạn gái anh đâu?”

“Ở đây!” Thạch Lam giơ tay Mạnh Đường lên, “Ở đây này.”

“Thạch Lam!” Mạnh Đường dùng tay kia che mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đây này.” Ngụy Xuyên nói vào micro kéo lại ánh nhìn tò mò của mọi người, “Bạn gái tôi là người hướng nội.”

Trong nhà hàng rộ lên tiếng cười, chưa từng thấy người hướng ngoại nào đẹp trai thế này.

“Tôi xin gửi tặng bạn gái tôi bài hát ‘Tình yêu đơn giản’, cảm ơn.”

Ngụy Xuyên hơi cúi người, ban nhạc bắt đầu đệm đàn cho anh.

Anh ra vẻ lắc lư đầu, tìm giai điệu quen thuộc để vào nhịp:

“Chẳng biết tại sao, anh trở nên rất chủ động.”

Nụ cười của mọi người cứng lại trên môi, đồng thời nghiêng đầu, có chút không chắc chắn, nể tình đẹp trai thế này, nghe thêm một câu nữa xem sao!

“Nếu yêu một người thì làm gì cũng đáng giá.”

Xin lỗi, thực sự không nghe nổi nữa rồi!

Mọi người lặng lẽ hạ điện thoại xuống, ngượng ngùng cúi đầu ăn cơm.

Bình Luận (0)
Comment