Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.
Mạnh Đường mang bánh kem vào phòng ăn, mở hộp, cắm nến lên.
Hộp diêm đi kèm ngay bên cạnh, cô đứng dậy tắt đèn rồi ngồi một bên lặng lẽ đợi Ngụy Xuyên.
Lúc này trong lòng Mạnh Đường có chút hồi hộp nhưng không hề hoang mang.
Dù thế nào đi nữa, cô tin tưởng Ngụy Xuyên.
Chẳng mấy chàng trai vừa yêu đương đã thông báo cho cả thế giới biết mình đang yêu, đăng ảnh cô lên vòng bạn bè để tất cả bạn bè người thân đều nhìn thấy.
Một tấm chân tình, cô đương nhiên cũng đáp lại bằng sự chân thành tương tự.
Hồi nhỏ cô cảm thấy mình bất hạnh vì người khác đều có bố mẹ.
Sau này lớn hơn chút cô lại thấy cũng ổn, ít nhất còn có ông nội và dì Phương.
Chỉ là không ngờ, lên đại học lại gặp được Ngụy Xuyên.
Anh như một vầng dương quang rực rỡ, từng chút từng chút chiếu rọi vào trái tim cô.
Phòng tắm truyền đến tiếng động, Mạnh Đường bất chợt siết chặt ngón tay, cô hít sâu hai hơi, đợi Ngụy Xuyên đến tìm mình.
Ngụy Xuyên về phòng ngủ không thấy người, nghi hoặc quay ra.
“Mạnh Đường?”
Phòng ăn truyền đến tiếng ma sát khe khẽ, sau đó là một ánh sáng vàng nhạt chập chờn.
Ngụy Xuyên đi tới, thấy Mạnh Đường đang chống cằm cười với anh, trước mặt là chiếc bánh kem sô cô la đã thắp nến.
“Còn chơi chiêu này nữa cơ à.” Ngụy Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường nói: “Cũng phải tổ chức riêng cho anh một cái chứ.”
Hôm nay vốn định về nhà họ Ngụy một chuyến nhưng không khéo Ngụy Lập Phong đi công tác, Sở Nhân cũng đi cùng.
Ngụy Xuyên trước đó đã nói trong nhóm là muốn đón sinh nhật cùng bạn học, mọi người cũng ngầm hiểu chuyển khoản một khoản tiền qua.
Trước khi đến nhà hàng Mạnh Đường chỉ nghe tiếng túi tiền Alipay của anh reo liên hồi.