Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói:
Mạnh Đường và dì Phương nhìn nhau: “Giờ này còn ai đến chứ?”
Ông cụ sống ẩn dật, bình thường ngoài hàng xóm láng giềng thì chẳng qua lại với ai.
“Để cháu đi xem.” Dì Phương đứng dậy, “Hai ông cháu cứ ăn trước.”
Dì Phương đi ra sân trước, dưới ánh đèn lồng treo cao, Ngụy Xuyên cười tươi rói: “Dì Phương, cháu đến rồi.”
“Tiểu Xuyên.” Mắt dì Phương sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui mừng, “Sao giờ này cậu lại đến đây?”
“Cháu ăn cơm trưa ở nhà xong là chạy qua đây luôn.” Ngụy Xuyên đưa quà tết đang xách trên tay cho dì Phương, “Mau giúp cháu xách một ít với.”
Dì Phương nhận lấy một đống hộp quà, kiễng chân nhìn ra ngoài cổng lớn: “Cậu lái xe đến à?”
“Vâng ạ, cháu lái hơn 5 tiếng đồng hồ.” Ngụy Xuyên cười, “Mọi người ăn cơm chưa?”
Dì Phương quay người đóng cổng lớn, ra hiệu cho anh mau vào, nói: “Vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hôm Tiểu Đường về tôi còn nghĩ cậu có qua ăn tết không, không ngờ cậu đến thật.”
Ngụy Xuyên cười: “Cháu vẫn luôn tập luyện, muốn đến lại sợ không đến được, hôm nay mới chắc chắn là qua được, đi vội quá, muốn cho Mạnh Đường một bất ngờ nên không nói với cô ấy, dì Phương, có phần cháu ăn không ạ?”
“Có.” Dì Phương vui vẻ nói, “Đã bảo chúng tôi còn chưa ăn mà, tối nay đoàn viên, nấu cơm theo số người thì không hay lắm, làm theo số chẵn cho may mắn, có điều lượng hơi ít, mười món cơ, đủ cho cậu ăn.”
“Tốt quá rồi.”
Anh sắp đói xỉu rồi.
Mạnh Đường thấy dì Phương mãi chưa quay lại, nói với ông cụ một tiếng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.
Vừa ra đến sân, bị Ngụy Xuyên đột nhiên xuất hiện dọa giật mình, bước chân cũng không nhấc nổi, ánh mắt nhìn anh chằm chằm.
Ngụy Xuyên trên tay vẫn xách quà tết, bất chấp tất cả mà ôm lấy cô một cái: “Hôm nay xinh thế.”
Mạnh Đường ngẩn ngơ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… sao anh lại tới đây?”
Cứ như đang mơ vậy, giờ này đến Nhạn Thanh, chỉ có thể là tự lái xe thôi nhỉ?
Bếp ở gần đó, dì Phương để đồ vào bếp xong, lại đón lấy quà tết trong tay Ngụy Xuyên, nói: