Chương 196

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

 

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Những que pháo bông đã tắt, khuôn mặt của Mạnh Đường và Ngụy Xuyên chìm trong bóng tối.

Ngụy Xuyên kéo Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước cổng, ôm cô vào lòng cùng xem ảnh.

“Lát nữa anh gửi cho em một bản.”

“Được.” Mạnh Đường đáp, cầm lấy điện thoại của anh xem từng tấm một, phát hiện Ngụy Xuyên chụp rất đẹp.

Không có bộ lọc, chỉ có màn đêm đen thẫm bao bọc lấy từng lớp pháo hoa rực rỡ.

Mạnh Đường đưa điện thoại lại cho Ngụy Xuyên, khẽ nói: “Gửi cho em đi.”

“Thế này đi, lập một album chia sẻ.” Ngụy Xuyên ra hiệu cho Mạnh Đường mở điện thoại, “Như vậy tiện hơn nhiều.”

“Em không biết làm.” Mạnh Đường đưa điện thoại qua, “Anh làm giúp em đi.”

Ngụy Xuyên nói: “Hồi trước Điền Duật yêu đương có làm cái này, tải ảnh lên còn có thể bình luận các thứ. Giả sử hai đứa mình không ở cạnh nhau, em có thể chụp một tấm ảnh trên đường tải vào album, anh sẽ biết em đang làm gì, ở đâu.”

Nghe cũng hay, Mạnh Đường thấy hứng thú: “Anh làm đi, chúng ta thử xem.”

“Được, để anh nghiên cứu chút.”

Ngụy Xuyên thao tác trên hai chiếc điện thoại, sau khi tìm thấy nút album chia sẻ, anh quay sang hỏi Mạnh Đường: “Đặt tên album là gì?”

“Ừm…” Mạnh Đường mím môi suy nghĩ một lúc, “Gọi là ‘Liên quan đến anh’ được không?”

“Hay đấy.” Ngụy Xuyên lập tức nhập bốn chữ vào, sau đó gửi lời mời tham gia album chia sẻ cho Mạnh Đường.

Sau khi điện thoại của Mạnh Đường chấp nhận, Ngụy Xuyên tải hết những bức ảnh chụp hôm nay lên.

Mỗi tấm đều kèm theo chú thích …

“Bé cưng xinh đẹp.”

“Cười một cái nào.”

“Đêm giao thừa, 0921.”

“Bạn gái.”

Bình Luận (0)
Comment