Chương 211

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

 

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Ở cổng trường, đám người trêu chọc đã đi hết, sắc mặt Ngụy Xuyên thay đổi, vỗ nhẹ đầy ám muội vào thắt lưng Mạnh Đường: “Váy ngắn rồi đấy.”

Mạnh Đường cười khẩy: “Quản rộng thế.”

“Không giống phong cách thường ngày của em.” Ngụy Xuyên vội vàng chữa cháy, cố chứng minh mình là một người bạn trai tư tưởng cởi mở.

“Mua cùng với Linh Âm đấy.” Mạnh Đường khoác tay Ngụy Xuyên, “Lần đầu tiên mặc.”

Ngụy Xuyên hiểu rồi, ghé sát tai cô cố ý nói: “Mặc vì anh à?”

Mạnh Đường đấm một cái vào ngực anh: “Có đi không? Không đi em đi một mình.”

“Đi.” Ngụy Xuyên vội vàng ôm lấy cô, “Thế này chẳng phải đi rồi sao, muốn ăn gì?”

“Về Khang Bạc ăn đi.” Mạnh Đường khoanh tay trước ngực, mặc cho Ngụy Xuyên ôm cô đi.

“Được.” Ngụy Xuyên cầm điện thoại lên, “Bây giờ anh gọi người mang đồ ăn đến, về đến nơi là có đồ ăn.”

Về nhà ăn rất hợp ý anh, tối nay nhất định phải “lao động” một phen.

“No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi”, câu này quả không sai chút nào.

(No cơm ấm cật dậm dật mọi nơi: cuộc sống đầy đủ thường hay sinh ra những thói hư tật xấu)

Ăn xong bữa tối, Ngụy Xuyên liền vội vàng giục Mạnh Đường đi tắm.

Đợi cả hai đều về phòng ngủ, Ngụy Xuyên như sói đói vồ thỏ, Mạnh Đường theo bản năng giơ chân chặn ngực anh lại.

Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu: “Ý gì đây?”

“Ngày mai chụp ảnh tốt nghiệp, không được hôn lên cổ.” Mạnh Đường nói.

“Được.” Ngụy Xuyên sảng khoái đồng ý, nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh một cái, đè người dưới thân.

Không đến mức hoang đường cả đêm, bởi vì nửa đêm về sáng Mạnh Đường mệt quá ngủ thiếp đi.

Tám giờ sáng phải đi nhận lễ phục tốt nghiệp chụp ảnh, điện thoại Mạnh Đường đã đặt báo thức, nếu không hai người đều sẽ muộn.

Ăn vội bữa sáng, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vội vã chạy đến trường.

Bình Luận (0)
Comment