Chương 212

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

 

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Quy trình lễ tốt nghiệp năm nào cũng na ná nhau.

Đại học Z là 8 giờ sáng giảng viên và sinh viên ký tên vào hội trường, tiếp theo là chào cờ, người dẫn chương trình khai mạc, hiệu trưởng, viện trưởng và khách mời phát biểu cũng mất nửa tiếng.

Phần quan trọng nhất là trao bằng và chứng nhận tốt nghiệp, sau đó thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu, cuối cùng là chụp ảnh lưu niệm.

Hết một lượt quy trình cũng phải đến 12 giờ mới xong.

Buổi tối, các quán ăn gần khu nghệ thuật Đại học Z đều chật kín sinh viên.

Mối quan hệ của Mạnh Đường với các bạn cùng lớp có thể dùng từ không xa không gần để hình dung, thân nhất là với Đàm Hi.

Hai người ngồi trong góc, cũng không tham gia vào đủ loại chủ đề chia ly, nhìn đám con trai trong lớp mặt đỏ tưng bừng mời rượu nhau bốc phét.

Ba tiếng trôi qua tiệc rượu vẫn chưa tàn, nhưng động tĩnh trong đại sảnh đã nhỏ đi, người uống được đã say rồi.

Người không uống được chỉ đành người này dìu người kia, lôi nhau về trường.

Lúc Ngụy Xuyên đến đón Mạnh Đường cũng nồng nặc mùi rượu.

Mạnh Đường kinh ngạc: “Anh say rồi còn đến tìm em?”

“Ai say?” Ngụy Xuyên lơ mơ nói, tốc độ nói chậm đi nhiều, “Chẳng phải đã nói đến đón em sao?”

Một thành viên năm nhất trong đội gãi đầu với Mạnh Đường: “Anh Xuyên nhất quyết đòi đến, anh Duật bảo em đưa anh ấy qua.”

“Làm phiền em rồi.” Mạnh Đường cười cười, “Em đợi chị một chút, lát nữa còn phải phiền em đưa anh ấy về ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Mạnh Đường bất lực nhéo má Ngụy Xuyên: “Đừng gây thêm phiền phức cho em, mau về đi.”

Ngụy Xuyên ôm lấy Mạnh Đường, siết chặt: “Hôn một cái.”

“Còn có người đấy.” Mạnh Đường khẽ giãy giụa, “Hơn nữa, anh cứ ôm em thế này em cũng không hôn được anh.”

Bình Luận (0)
Comment