Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.
Thành phố Z, quán bar, tiếng trống dồn dập k*ch th*ch cảm xúc hưng phấn của con người.
Nam thanh nữ tú trên sàn nhảy, lắc lư cuồng nhiệt dưới ánh đèn mê ly hỗn loạn.
Ngụy Tư Nguyên khẽ lắc eo theo nhịp điệu mạnh mẽ sôi động, dây chuyền xương quai xanh phản chiếu ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cô là khách quen của quán, hơn nữa còn là khách VIP cấp cao nhất, rất nhiều người biết cô nên không dám tùy tiện đến bắt chuyện.
Vệ sĩ trong quán cũng luôn để mắt đến động tĩnh của cô.
“Tư Nguyên, ngày mai sinh nhật Triệu Sơ Bạch, cậu chắc chắn tối nay không về chứ?”
“Ai thèm về.” Ngụy Tư Nguyên hừ một tiếng, “Suốt ngày hí hoáy cái máy ảnh rách nát của anh ta, có để mình vào mắt đâu? Mỗi lần cãi nhau đều dùng đôi mắt lạnh băng đó nhìn mình, mình mới không thèm về, nhảy đầm không sướng hơn à? Nhảy tiếp.”
“Ha…” Bạn của Ngụy Tư Nguyên là Giang Ánh cười một tiếng, “Không hí hoáy máy ảnh, cậu muốn Triệu Sơ Bạch hí hoáy cậu à?”
Ngụy Tư Nguyên nhảy mệt rồi, dừng lại khẽ thở hổn hển, cô quay đầu nhìn Giang Ánh: “Cậu nói chuyện thô quá đấy.”
Giang Ánh “chậc” một tiếng: “Tớ còn lạ gì cậu nữa, đỏng đảnh muốn chết, cũng chỉ có Triệu Sơ Bạch chịu được cậu thôi, hai người một người ham chơi, một người thích quản, đúng là trời sinh một cặp.”
Hì hì, trời sinh một cặp! Ngụy Tư Nguyên rất thích nghe mấy lời này, nhận ra mình lại đang cười ngây ngô, cô hắng giọng:
“Mình đỏng đảnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là anh ta nói chuyện với Lâm Diệc San khí thế ngất trời.”
Lời của Ngụy Tư Nguyên chỉ có thể tin ba phần, chuyện liên quan đến việc Triệu Sơ Bạch chọc cô chỗ nào không vui, chắc chắn sẽ bị phóng đại lên.