Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.
Thay đồ ngủ xong, Triệu Sơ Bạch ôm Ngụy Tư Nguyên định ngủ thì bị cô đạp một cước vào cơ bụng: “Ra phòng khách.”
Triệu Sơ Bạch lười vận động, nói: “Không thể để sáng mai tổ chức sinh nhật được à?”
“Anh dám!” Ngụy Tư Nguyên trừng to mắt, trong bóng tối chuẩn xác nhéo tai Triệu Sơ Bạch, “Em bày biện bao lâu, anh lại lãng phí tâm ý của em như vậy, em biết ngay anh chẳng yêu em chút nào.”
Triệu Sơ Bạch: “…”
Anh ngồi dậy, kéo lấy cánh tay Ngụy Tư Nguyên, mò mẫm bế cô lên.
Ngụy Tư Nguyên cười đắc ý, hai chân quắp lấy eo anh, ôm chặt cổ anh.
Ra đến phòng khách, nến đã tắt hết.
Ngụy Tư Nguyên giục một câu: “Trong ngăn kéo dưới bàn trà còn đấy, anh lấy ra thắp lên đi.”
Triệu Sơ Bạch cam chịu lấy nến ra, tạo lại bầu không khí.
Nến trên bánh kem anh cũng tiện tay thắp lên luôn.
Ngụy Tư Nguyên ngồi bệt xuống thảm: “Mau ước đi, ước xong chụp tấm hình đăng lên vòng bạn bè, nói cảm ơn bạn gái thân yêu của tôi.”
“… Không đăng.” Triệu Sơ Bạch liếc cô, “Có ấu trĩ không hả?”
“Em cứ ấu trĩ đấy.” Ngụy Tư Nguyên phiền anh chết đi được, “Đăng thì làm sao? Người khác nhìn thấy thì thế nào? Sẽ phá vỡ hình tượng của anh à? Thể diện quan trọng thế sao? Thế Lâm Diệc San đăng ảnh chụp chung với anh lên vòng bạn bè sao anh không thấy ấu trĩ?”
Triệu Sơ Bạch cau mày, lại nữa.