Chương 231

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

 

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Mạnh Đường trở về nhà, ngồi trong sân có chút ngẩn ngơ, vừa rồi cô thực sự tưởng rằng mình đã mang thai.

Khi nghe thầy thuốc đông y nói không phải, trong lòng cô cảm thấy khá hụt hẫng.

Ngụy Xuyên ở bên cạnh cũng có chút tay chân luống cuống, anh là người thân cận nhất với Mạnh Đường, luôn nắm bắt cảm xúc của cô rất chuẩn.

Anh ho khan một tiếng: “Cái đó… em đừng buồn, là do anh không giỏi.”

Mạnh Đường liếc xéo anh một cái: “Rót cho em chút nước.”

“Được.” Ngụy Xuyên vội vàng đáp lời, sau đó rót cho cô một cốc nước.

Dì Phương và Mạnh Ngộ Xuân thở hồng hộc chạy về đến nhà, bốn người đứng trong sân trố mắt nhìn nhau.

Mạnh Ngộ Xuân thốt lên một tiếng: “Làm ông hết hồn, còn tưởng cháu bị làm sao, lớn thế này rồi mà còn tham ăn đồ lạnh.”

Sắc mặt Ngụy Xuyên thoáng trầm xuống, hôm qua ở nhà tại thành phố Z, cô và Ngụy Tư Nguyên hai người đã ăn hết nửa thùng kem.

Anh lấy điện thoại gửi cho Ngụy Tư Nguyên một cái meme “Hại người không ít” và “Biến đi”, khiến Ngụy Tư Nguyên cảm thấy khó hiểu, nghĩ mãi không ra mình lại đắc tội gì với anh.

Ngày mai, viện triển lãm điêu khắc gỗ tư nhân của Mạnh Đường sẽ quay cảnh Mạnh Đường làm khách mời và cảnh nam chính mới đến, Ngụy Tư Nguyên phải đến ngày kia mới tới Nhạn Thanh, lúc đó sẽ tính sổ với chị ấy sau.

Mạnh Đường không được khỏe lắm, cả ngày cứ ỉu xìu.

Ngụy Xuyên ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi: “Hay là ngày mai nói với đoàn làm phim là không quay nữa nhé?”

“Đừng quậy.” Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh, “Anh có biết một câu nói của anh sẽ khiến người khác lãng phí bao nhiêu thời gian và công sức không? Hợp đồng đã ký rồi, sao có thể nói đổi ý là đổi ý được?”

“Chẳng phải là anh lo lắng cho sức khỏe của em sao.” Ngụy Xuyên thực sự cảm thấy oan ức.

Mạnh Đường thở dài: “Sao toàn đưa ra mấy ý kiến tồi tệ thế? Anh đừng nói nữa, để em nằm một lát được không?”

Ngụy Xuyên cười, hôn lên má cô một cái: “Anh còn có thể nói không được sao?”

Bình Luận (0)
Comment