Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.
Cảnh quay trong nhà rất đơn giản, Mạnh Đường quay một lần là qua.
Vừa đúng lúc phát cơm trưa, Ngụy Xuyên không ăn cơm hộp của đoàn phim mà đưa Mạnh Đường về nhà cổ.
Buổi trưa Mạnh Đường thường không về nhưng Ngụy Xuyên đã đề nghị trước mặt mọi người, cô cũng không lên tiếng, không thể bác bỏ thể diện của anh trước mặt đám đông.
Vừa ra khỏi viện triển lãm cô liền hỏi Ngụy Xuyên: “Tại sao lại về nhà ăn cơm?”
“Đoàn làm phim thì có cơm gì ngon chứ.” Ngụy Xuyên nói hùng hồn, “Hai hôm nay dạ dày em không thoải mái, về ăn cơm dì Phương nấu, yên tâm hơn chút.”
Cũng được, Mạnh Đường gật đầu, viện triển lãm hiện tại bị đoàn phim “chiếm đóng”, nghỉ trưa chắc cũng khó khăn.
Ngụy Tư Nguyên đến Nhạn Thanh vào khoảng năm giờ sáng ngày hôm sau, bên cạnh chỉ có trợ lý và Triệu Sơ Bạch.
Cảnh diễn cuối cùng của Mạnh Đường hôm nay là diễn với Ngụy Tư Nguyên, vào buổi chiều, nhưng Ngụy Tư Nguyên đã đến, cô và Ngụy Xuyên vẫn chạy qua hỏi thăm một chút.
Lại thấy sắc mặt Ngụy Tư Nguyên khó coi, ngoài lúc quay phim ra, lúc nào cũng tâm hồn treo ngược cành cây.
Ngụy Xuyên huých Triệu Sơ Bạch: “Anh chọc giận chị ấy à?”
Triệu Sơ Bạch nhìn Ngụy Xuyên, muốn nói lại thôi.
Trong lòng Ngụy Xuyên trầm xuống, có một dự cảm chẳng lành.