Chương 249

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

 

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Bình Luận (0)
Comment