Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.
Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.
“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”
Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.
Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”
“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”
Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.
Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”
“… Bố thối.”
Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”
“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.
Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”
“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”