Chương 1159

Những người khác giờ đây đều lấm lem bùn đất, chỉ có Hòa Ngọc vẫn sạch sẽ tinh tươm, chỉ có đôi giày hơi bẩn, quần áo trên người vẫn trắng như tuyết, mặt và tay cũng sạch sẽ.

Cậu giơ tay đẩy gọng kính: "Bây giờ đơn giản chỉ có hai cách. Một là, các người đánh nhau, ai thắng thì có được."

Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn, hơi thở của mọi người đều có chút ngưng trệ, liên tục dùng khóe mắt nhìn chằm chằm người khác.

Hòa Ngọc: "Nhưng điều đó cũng có nghĩa là các người có thể giết đồng đội của chính mình. Một số người sẽ chết trước khi họ bắt đầu trận đấu. Trước khi thể hiện sức mạnh, họ chỉ có thể chờ kết quả của người khác, đặt mạng sống của mình vào tay người khác."

Mọi người: "..."

Còn ngột ngạt hơn nữa, điều đó chắc chắn là không thể nào! Ngay cả khi bây giờ chết không phải là thật sự chết, họ cũng không sẵn sàng trao mạng sống của mình cho người khác. Tất cả các tuyển thủ đang có mặt ở đây đều là cao thủ, họ là trụ cột của các trận doanh, là những người sẽ đi đến cuối phó bản.

Đoàn Vu Thần lắc đầu: "Điều này không khả thi, chúng tôi đã đồng ý trước ngày hôm nay sẽ không ra tay với ai cả, chỉ hợp tác mà thôi."

Eugene: "Còn cách thứ hai thì sao?"

Hòa Ngọc nói như là điều đương nhiên: "Đưa hết cho tôi."

Cậu nhìn lướt qua đám người, bình tĩnh nói: "Tôi giữ ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, đợi đến khi nào để chúng ta có thể mỗi người một tấm thì chia ra."

Đây là cách công bằng nhất, mà càng nhiều người, càng nhiều sức mạnh thì càng dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc đó, mỗi người có một tấm thẻ và họ có thể bắt đầu hành động của riêng mình.

Trấn Tinh gật đầu: "Đồng ý."

Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn càng sẽ không đưa ra ý kiến trái ngược, trực tiếp gật đầu.

Vạn Nhân Trảm tiến về phía trước, nhưng khi nhìn thấy Hòa Ngọc sạch sẽ từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn mình bẩn thỉu khắp người, gã lặng lẽ rút lui về bên cạnh Hòa Ngọc, lên tiếng: "Hòa Ngọc nói đúng, tao cảm thấy đề nghị của mày rất tốt. Chúng tao đã có năm người đồng ý, bọn mày có ý kiến trái ngược gì khác không?"

Khi nói đến ý kiến trái ngược, gã bắt đầu vặn cổ và cánh tay của mình, hiển nhiên là ai dám nói ra ý kiến trái ngược thì người đó liền đi tìm cái chết!

Mọi người: "..."

Eugene lại trợn tròn mắt, gã cảm thấy Vạn Nhân Trảm của hiện tại còn khó chịu hơn so với Vạn Nhân Trảm miệng thì nói ghét nhưng thân thể lại chính trực của lúc trước.

Eugene: "Tôi không phản đối, biện pháp của Hòa Ngọc khả thi."

Những người khác cũng gật đầu.

Họ vẫn đồng ý với quan điểm của Hòa Ngọc. Nếu mọi người không chịu từ bỏ, họ chỉ có thể chiến đấu, nhưng cuộc chiến không phải là kết quả mà họ muốn thấy. 

Phương pháp của Hòa Ngọc khá hợp lí.

Tất nhiên, lời đe dọa của Vạn Nhân Trảm cũng có tác dụng. Khi không thể sử dụng trang bị, Vạn Nhân Trảm tuyệt đối là vô địch, cho nên lúc này, tại nơi này, bọn họ không muốn trở thành kẻ địch của Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc gật đầu, rất thờ ơ: "Được rồi, vậy chuẩn bị đi đến địa điểm nhiệm vụ tiếp theo đi."

Cậu bình tĩnh lấy đi ba tấm thẻ. Tấm thẻ để ở chỗ Hòa Ngọc, tất cả mọi người đều cảm thấy yên tâm.

Bình Luận (0)
Comment