[Bình luận: "Sao tôi cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn?"]
[Bình luận: "Sao tôi lại cảm thấy, hình như Hòa Ngọc không muốn đưa tấm thẻ cho bọn họ, cũng không muốn tách bọn họ ra nhỉ?"]
[Bình luận: "Ý mấy người là gì?"]
Bên ngoài hoàng cung.
Joe cười: "Hòa Ngọc thực sự thông minh."
Larry còn chưa phản ứng kịp, ông hơi giật mình, nhìn Joe: "Hòa Ngọc có ý gì?"
Joe cười giải thích: "Ông không thấy rằng Hòa Ngọc không muốn tách bọn họ ra sao. Lúc đầu cậu ta nói rằng trước ngày hôm nay sẽ không giải tán, bây giờ biến thành đợi đến khi mỗi người có được một tấm thẻ mới giải tán."
Larry bừng tỉnh, hiểu ra: "Đúng! Tuy rằng ở chỗ này có thể lấy ngay được ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận trong một lần, nhưng tôi cũng không tin thẻ kiểm nghiệm thân phận có thể lấy được dễ dàng như vậy, cho dù bọn họ có thể lấy được thẻ kiểm nghiệm thân phận ở một nhiệm vụ nào đó thì ít nhất cũng phải mất nửa ngày mới có thể hoàn thành nhiệm vụ."
Có nghĩa là không thể giải tán trong ngày hôm nay. Nếu xác suất lấy được thẻ kiểm nghiệm thân phận thấp hơn một chút thì ngày mai, ngày kia cũng không giải tán được.
Một khi biết được hành vi của Hòa Ngọc là sẽ nhanh chóng tìm ra mục đích của cậu. Hòa Ngọc là phe số ba! Ít nhất cho đến khi cậu nghĩ được cách giải quyết thì những người này không thể xác định rằng cậu là người của trận doanh phe địch.
Nếu không có đủ thẻ kiểm nghiệm thân phận thì sẽ không phát cho họ, không có thẻ nào được sử dụng, cũng không thể xác định thân phận được một người trong số họ.
Hơn nữa, cậu làm cho hơn chục cao thủ có thể đối phó cậu ở xung quanh cậu cùng một lúc. Đội hình này quá lớn, quá mạnh mẽ, bất cứ ai đi trên đường thấy được họ đều phải tránh đi.
Hòa Ngọc, rất an toàn.
Có thể gom góp điểm tích lũy, đảm bảo an toàn, khiến những cao thủ này không thể xác minh thân phận, một mũi tên bắn trúng ba con chim, Hòa Ngọc thực sự là cực kỳ thông minh.
Chẳng qua là không biết sau này cậu sẽ giải quyết vấn đề phe phái như thế nào?
Larry hít một hơi thật sâu: "Hòa Ngọc thông minh như vậy chắc chắn không thể chết trong một âm mưu."
Ông ta lấy trang bị khuếch đại âm thanh, tiếp tục hét về phía hoàng cung.
Joe xem truyền hình trực tiếp, đồng thời bảo vệ ở bên ngoài.
Họ biết, nếu Vương lại không đứng ra thì sẽ có người muốn ngồi lên ngai vàng đứng ra. Nghe nói An Tự, người phụ trách khu thứ nhất đã rục rịch...
Nếu có thể tạo cho Hòa Ngọc một môi trường cạnh tranh công bằng, họ sẽ sẵn sàng ủng hộ An Tự ngồi lên ngai vàng.
Những gì khán giả có thể nghĩ đến, Trấn Tinh và những người khác đương nhiên cũng có thể nghĩ đến.
Tuy nhiên, họ không biết rằng Hòa Ngọc thuộc phe số ba. Theo quan điểm của họ, Hòa Ngọc không biết ai là đồng đội, ai là kẻ thù, vì vậy cậu đã đoàn kết họ với nhau, vì quan niệm hợp tác từ trước đến nay của cậu.
Trấn Tinh bất lực nhìn Hòa Ngọc.
Eugene nhún vai, vẻ mặt đầy dung túng.
Họ chuẩn bị xuống núi.
Núi bây giờ đều là bùn lầy, lên xuống đều không dễ dàng. Vạn Nhân Trảm nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi những người khác: "Có quần áo không? Cho tao một bộ."
Gã luôn mặc những bộ quần áo thông thường nhất, không quan tâm đến kiểu dáng của quần áo, vì vậy gã tự nhiên sẽ không chuẩn bị quá nhiều quần áo thay thế.
Mọi người: "..."
Trảm Đặc không nói nên lời: "Muốn quần áo làm gì?"
Vạn Nhân Trảm nhìn một chút, phát hiện dáng người của Trảm Đặc rất giống mình, tuy rằng còn không to lớn bằng mình, nhưng quần áo có tính co dãn tốt, hẳn là có thể mặc.
Vì vậy, gã hỏi Trảm Đặc: "Mày có quần áo không? Cho tao mượn một bộ?"
Trảm Đặc vẫn không nói nên lời, nhưng anh ta thật sự có quần áo, đưa cho Vạn Nhân Trảm.
Sau khi lấy được quần áo, Vạn Nhân Trảm khinh bỉ: "Thật xấu xí."
Trảm Đặc: "Vậy thì trả lại cho tao đi?"
Đương nhiên Vạn Nhân Trảm sẽ không trả lại anh ta, gã liếc mắt nhìn Hòa Ngọc, hừ một tiếng, thay quần áo tại chỗ.
Tuy là phát sóng trực tiếp nhưng bên trong vẫn là quần áo bảo hộ bó sát nên không có gì không thể cởi, quần áo được cởi ra, thân thể cường tráng hoàn toàn lộ ra ngoài.
Vóc dáng của Vạn Nhân Trảm thực sự rất đẹp, những nút thắt chắc khỏe, cơ bụng tám múi tiêu chuẩn, cơ bắp cuồn cuộn, vòng eo nam tính, tất cả đều đang "phô" ra khiến toàn thân toát ra nội tiết tố mạnh mẽ.
Eugene nhìn đi chỗ khác với vẻ ghê tởm, hỏi những người khác: "Anh ta đang làm gì vậy?
Thay quần áo làm gì chứ? Lúc xuống núi thì cũng dính bẩn lại thôi mà?