Chương 1162

[Bình luận: "Ha ha ha, đây có lẽ là lần tính kế thành công nhất của Vạn Nhân Trảm."]

[Bình luận: "Cười chết tôi, người khác đều đang nghĩ làm sao để thăng cấp, làm sao để có được thẻ kiểm nghiệm thân phận, lại phải xác minh ai, chỉ có anh ta nghĩ làm sao để được cõng Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Không hổ là đồ ngốc."]

Không thể không nói, Vạn Nhân Trảm rất cường tráng, cũng thật sự rất khỏe mạnh. Lưng của gã rất dày, rộng rãi có lực, Hòa Ngọc được gã cõng xuống núi vô cùng nhẹ nhàng. Gã đi cũng rất vững, không làm cho Hòa Ngọc bị dính một chút bùn đất nào.

Trấn Tinh, Eugene mở đường, Vạn Nhân Trảm cõng Hòa Ngọc, đằng sau là Quỳnh và Seattle, sau cùng là Nguyên Trạch và Trảm Đặc. 

Một đoàn người cẩn thận xuống núi.

Vạn Nhân Trảm đang cõng Hòa Ngọc thì kiễng chân lên, cau mày nói: "Sao mày lại nhẹ như vậy?"

Thực sự nhẹ giống như bông. Vạn Nhân Trảm cảm thấy bản thân cõng người như không cõng, còn không nặng bằng rìu của gã, thật sự quá nhẹ.

Hòa Ngọc thản nhiên đáp: "Ừ."

Là một ngôi sao, gầy chút mới ăn ảnh. 

Ống kính của Trái Đất và ống kính của Liên Bang Vũ Trụ không giống nhau, một loại trông sẽ béo, một loại hoàn toàn bình thường, một chút khác biệt cũng không có. Đương nhiên, mặt đẹp gì đó cũng không nốt. Là một thế giới chiến đấu, vốn dĩ là dáng vẻ gì thì hiện ra cũng là như thế.

Vạn Nhân Trảm: "Mày vẫn nên nghĩ cách tăng sức chiến đấu đi, tuy rằng bọn tao có thể bảo vệ mày, nhưng mày như vậy trông có vẻ rất yếu ớt, đập nhẹ một cái cũng có thể đánh chết mày."

Gã thực sự có năng lực biến lời quan tâm thành lời đáng đánh.

Hòa Ngọc: "Nói sau đi."

Cậu hơi cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc ở trong mắt. Sức chiến đấu hiện tại cũng là cách tự vệ của cậu. Chỉ cần sức chiến đấu của cậu thấp, người ở phía sau màn sẽ theo bản năng lấy sức chiến đấu làm điểm đột phá. Mà từ trước đến nay, sức chiến đấu không phải là thứ khiến cậu lo lắng. 

Tăng sức mạnh bản thân, cậu có kế hoạch của riêng mình.

Nghĩ đến đây, Hòa Ngọc giơ tay lên đẩy mắt kính, để thấu kính che lại tất cả cảm xúc nơi đáy mắt.

Vạn Nhân Trảm vẫn tiếp tục cằn nhằn: "Chỉ chút sức chiến đấu đó, khi người khác đánh nhau không cẩn thận lan đến gần mày, chỉ cần ở bên cạnh, có lẽ mày sẽ xong đời luôn. Phó bản này càng nguy hiểm hơn, mày lại quá thu hút sự chú ý, cẩn thận người khác nhìn thấy mày ở phe địch, trực tiếp xử lý mày."

Hòa Ngọc: "Ừ."

Vạn Nhân Trảm nói nhỏ: "Nếu không mày âm thầm dùng một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, xác nhận đồng đội xong, lại chia cho đồng đội một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, để hắn ta xác định thân phận của mày."

Như vậy, sẽ có thêm một người bảo vệ Hòa Ngọc. Bản thân Vạn Nhân Trảm cũng có thể bảo vệ Hòa Ngọc, nhưng gã lo lắng bọn họ không cùng phe, không có cách nào luôn luôn bảo vệ được Hòa Ngọc. Hòa Ngọc chỉ cần xác định một đồng đội, trở thành phụ trợ mạnh nhất, bọn họ liền có thể đánh đâu thắng đó. 

Tất nhiên, gã hy vọng người đó là mình.

Hòa Ngọc vẫn thờ ơ như trước: "Nói sau đi."

Vạn Nhân Trảm bĩu môi: "Chút sức chiến đấu đó của mày, thật sự không biết vì sao mày không hề lo lắng một chút nào."

Dường như gã nghĩ đến cái gì, đột nhiên chuyển chủ đề: "Nói lại thì, tao cảm thấy tao và mày có khả năng là đồng đội, tao có linh cảm, mà linh cảm của tao vô cùng chính xác!"

Hòa Ngọc: "..."

Bình Luận (0)
Comment