Chương 1161

vKhông có ai hiểu được Vạn Nhân Trảm muốn làm cái gì, mạch não của gã người bình thường không thể hiểu được. 

Gã từ từ cởi bỏ quần áo, mắt liếc nhìn Hòa Ngọc, nếu phát hiện Hòa Ngọc đang nhìn mình, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, duỗi tay ra, giống như người mẫu đang khoe thân hình.

Đoàn Vu Thần im lặng một lát, đoán: "Để khoe dáng thôi."

Eugene: "..."

Gã nhìn Vạn Nhân Trảm, lại nhìn bản thân, lắc đầu: "Chậc, có gì đáng để khoe ra? Ở trước mặt người của hành tinh Cơ Giới cũng dám khoe thân hình!"

Người của hành tinh Cơ Giới đa phần đều là tạo theo khuôn mẫu, dáng người tất nhiên cũng vô cùng hoàn mỹ.

Tất nhiên, Eugene nói dáng người của bản thân tốt hơn Vạn Nhân Trảm cũng chỉ là nói miệng. 

Dáng người với cơ bắp khỏe khoắn mà rắn chắc đó của Vạn Nhân Trảm, là bất kỳ ai nhìn thấy rồi cũng không thể nói ra câu không đẹp.

Seattle đến gần Quỳnh, thầm cảm thán: "Nói thật, dáng người của anh ta thật sự rất đẹp, đáng tiếc..."

Cô ta bĩu môi về phía Hòa Ngọc.

Quỳnh nhìn qua, chỉ thấy Hòa Ngọc cũng đang nhìn Vạn Nhân Trảm, nhưng chỉ là mặt vô cảm nhìn hai lần, không hề dao động cảm xúc.

Quỳnh nghẹn cười, nói nhỏ: "Anh ta muốn khoe dáng người, e rằng Hòa Ngọc chỉ nghĩ rằng anh ta đang khoe khoang với cậu ấy thôi."

Seattle cũng cười theo, vẻ mặt của hai người đều như đang xem kịch vui.

Trấn Tinh chìm vào trong suy tư.

Vạn Nhân Trảm thấy Hòa Ngọc rời mắt, ánh mắt hiện lên sự thất vọng, lập tức kéo quần áo, nhanh chóng mặc vào, làm gì còn có dáng vẻ không nhanh không chậm như vừa nãy.

Gã thay quần áo xong, Trảm Đặc không kiên nhẫn nói: "Được rồi, đi xuống núi nhanh đi, đừng lãng phí thời gian."

Vạn Nhân Trảm không để ý đến anh ta, bước đi nhanh như gió, mấy bước liền đi đến trước mặt Hòa Ngọc, đôi mắt sáng lấp lánh: "Tên thấp bé, đến đây, tao cõng mày, với cánh tay nhỏ, chân nhỏ này của mày mà muốn xuống núi, có lẽ chỉ có thể lăn xuống núi thôi."

Hòa Ngọc: "..."

Có vài người vẫn ăn nói khó nghe như vậy.

Hòa Ngọc vô cảm liếc nhìn Vạn Nhân Trảm: "Đừng gọi tôi là tên thấp bé, cảm ơn."

Vóc dáng của Vạn Nhân Trảm cao, đứng ở trước mặt Hòa Ngọc, như ở trên cao nhìn xuống mà nói thầm một câu: "Vốn dĩ đã thấp mà, được, được, mày không thích thì không gọi như vậy nữa, lên đây, tao cõng mày."

Gã cúi người xuống.

Eugene có ý kiến, vô cùng khó chịu: "Tao thấy mày muốn chiếm tiện nghi, cõng Hòa Ngọc, mày đừng có làm người ta bị ngã, tao cũng có thể cõng Hòa Ngọc."

Vạn Nhân Trảm giũ quần áo, cau mày: "Người tao sạch sẽ, sẽ không làm bẩn quần áo của Hòa Ngọc."

Eugene muốn phản bác, mở miệng lại không biết nên nói thế nào.

Cuối cùng Trấn Tinh cũng hiểu ra vì sao Vạn Nhân Trảm lại thay quần áo, có chút nghẹn họng. Nhưng nghĩ đến đường đi lên ban đầu toàn vách núi đá đã không dễ đi, khi tuyết tan lại càng lầy lội, bọn họ đi lên cũng suýt chút nữa thì ngã, xuống núi chỉ sẽ càng khó đi hơn.

Trấn Tinh mặt vô cảm nói: "Để anh ta cõng Hòa Ngọc đi."

Quả thật chỉ có Vạn Nhân Trảm sạch sẽ nhất, hơn nữa tố chất của thân thể da dày thịt béo.

Hòa Ngọc cũng không phản bác. Cậu biết đường đi xuống núi khó đi, có người vui lòng giúp đỡ, tự nhiên sẽ không bắt buộc bản thân mình tự đi.

Vì thế, Vạn Nhân Trảm thành công cõng được Hòa Ngọc, cậu dựa vào lưng gã, trông càng thêm ốm yếu mỏng manh. Mà Vạn Nhân Trảm thì khuôn mặt rạng rỡ, như đã chiếm được tiện nghi rất lớn vậy.

Mọi người đều nghẹn họng, âm thầm trợn mắt trắng. 

Chẳng trách cảm thấy gã càng ngày càng ngốc, chỉ có chút não như vậy, mỗi ngày đều không biết dùng vào chỗ kỳ quái nào rồi.

Bình Luận (0)
Comment