Chương 1187

[Bình luận: "Mặc dù tức giận với những gì Hòa Ngọc trải qua, nhưng lúc này vẫn không nhịn được dập đầu một cái."]

[Bình luận: "Aaa đôi mắt xanh không muốn Hòa Ngọc nhìn thấy dáng vẻ lúc này của anh ta, chứ không phải là không muốn gặp Hòa Ngọc, bám theo là muốn nhìn lén Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Chỉ là không nghĩ tới nhìn lén thì bị bắt."]

[Bình luận: "Mẹ nó, dập đầu bái phục, vì cứu Hòa Ngọc biến thành hình dáng này, lại không dám để Hòa Ngọc thấy, chỉ có thể lén lút bám theo, nhìn Hòa Ngọc một cái thì thỏa mãn… CP thần tiên này!"]

[Bình luận: "Toàn bộ CP khác xin nhường đường!"]

[Bình luận: "Tôi sai rồi, xin lỗi, là tôi gặp ai cắn đó..."]

Đôi mắt xanh len lén nhìn Hòa Ngọc, mà Hòa Ngọc cũng đặt anh ở trong lòng bàn tay, tròng mắt lộ ý cười nhìn anh, bầu không khí vô cùng ấm áp, cũng không giống bình thường.

Giống như là bọn họ cực kỳ ăn ý, ở trong cổng không gian khác, mà những người còn lại đều là thế giới khác, chẳng liên quan.

Cái này khiến đám người Trấn Tinh không nhịn được.

Vạn Nhân Trảm bước mấy bước đi tới trước mặt Hòa Ngọc, nhìn nhân sâm nhỏ từ trên xuống dưới, coi thường "Hừ" một tiếng, rồi sau đó nhìn về phía Hòa Ngọc, lớn tiếng: "Tuy rằng không phải 'Sinh vật mạnh mẽ', nhưng người này vốn là sinh vật mạnh mẽ, hệ thống có thể sẽ nhận định anh ta là nhiệm vụ thứ 100."

Gã khẽ cười: "Cho nên, chúng ta g**t ch*t anh ta đi."

Không một ai nói chuyện, dù sao sau khi biết đôi mắt xanh là ai xong, tất cả mọi người không hề giống như trước đây.

Một lát sau, vẫn là Eugene mở miệng trước: "Tôi đồng ý, nhiệm vụ của phó bản này là hoàn thành tất cả nhiệm vụ, tất cả, một cái cũng không thể thiếu. Như vậy, đôi mắt xanh ở phó bản này cũng nhất định phải chết."

Đôi mắt xanh ở phó bản này không chết, thì người chết chính là bọn họ.

Vạn Nhân Trảm: "Đúng rồi, chết sớm chết muộn đều giống nhau, hiện tại giết anh ta lấy điểm đi!"

Gã thấy khá ngứa mắt, thậm chí vươn "móng vuốt ác ma" hướng về phía đôi mắt xanh, ý muốn bắt đôi mắt xanh, chuẩn bị g**t ch*t anh...

Đôi mắt xanh: "..."

Anh vô thức mở to mắt, nhưng kiềm chế lại, lại giả vờ "lạnh run", nhân sâm nhỏ lớn chừng bàn tay đáng thương như thế, rất khó mà không khiến người ta động lòng. 

Nhất là đôi mắt màu xanh xinh đẹp như vậy, mong chờ nhìn về phía Hòa Ngọc.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần phía đối diện, vẻ mặt có hơi trầm xuống.

Không sợ đôi mắt xanh mạnh mẽ.

Chỉ sợ anh vừa mạnh mẽ lại vừa trà xanh!

Người này thực sự biết cách giả vờ đáng thương, biến thành nhân sâm nhỏ, lại “bị” Hòa Ngọc phát hiện, lập tức chọn đi con đường giả vờ đáng thương.

Hòa Ngọc quả nhiên làm chủ cho anh, chuyển anh qua bàn tay còn lại, không cho Vạn Nhân Trảm chạm vào. Đồng thời, cậu vẫn còn đưa tay vỗ mu bàn tay Vạn Nhân Trảm xuống, giọng nói nghiêm túc: "Không được động vào anh ta."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Gã cầm lấy tay, không thể tin nổi nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt ấm ức: "Mày vì anh ta mà đánh tao!"

Dáng vẻ đó của gã giống như sau một giây nữa sẽ gào khóc lên vậy. 

Rõ ràng gã cũng bắt đầu giả bộ đáng thương rồi!

Vạn Nhân Trảm này cũng muốn đi theo con đường trà xanh, khiến cho trà xanh không có đường để đi.

Bình Luận (0)
Comment