Seattle nuốt một ngụm nước miếng, nói với Lăng Bất Thần bên cạnh: "Vạn Nhân Trảm là bị ai tấn công?"
Mặc dù là câu hỏi, nhưng ánh mắt lại nhìn đôi mắt xanh, tương đối xác định.
Lúc này đôi mắt xanh đã được trồng vào trong chậu hoa, chậu hoa lại đặt trên tảng đá, anh đội một phiến lá cây tròn trịa đáng yêu, đôi mắt trông mong nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, ngoan ngoãn chờ đợi. Nhìn thế nào cũng không giống như là người đánh bay Vạn Nhân Trảm.
Đơn thuần, nhỏ yếu, vô hại.
Nhưng —
Đối tượng tình nghi chỉ có một mình anh ta mà thôi!
"Đôi mắt xanh." Lăng Bất Thần không chút do dự, bình tĩnh trả lời: "Đương nhiên là anh ta, tuy rằng thoạt nhìn anh ta rất yếu, nhưng đừng quên anh ta là ai."
Đây chính là một vị thần của Liên Bang, cho dù biến thành cây nhân sâm nhỏ, biến thành một đồ vật nhìn qua rất vô dụng nhưng bản thân anh đã nắm giữ năng lực có thể khống chế lượng năng lượng khổng lồ. Vạn Nhân Trảm rất mạnh, nhưng không có chuẩn bị gì đã đối mặt với đôi mắt xanh, Vạn Nhân Trảm cũng không chịu nổi một cú.
Chậc chậc, cho nên vừa nãy thật sự oan uổng Vạn Nhân Trảm rồi.
Đôi mắt xanh này đánh bay Vạn Nhân Trảm như đồ chơi, sao có thể bị Vạn Nhân Trảm bắt nạt chứ? Rõ ràng là muốn mượn cơ hội để Hòa Ngọc ôm anh ta trên tay, phát hiện kế không thành công mới không rảnh chơi đùa với Vạn Nhân Trảm, dám đưa tay là chặt.
Ánh mắt Đường Kha nhìn đôi mắt xanh, lại nhìn về phương hướng Vạn Nhân Trảm biến mất, sau đó nuốt nước miếng, lặng lẽ tránh xa đôi mắt xanh.
Đôi mắt xanh vẫn ngoan ngoãn nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, phong thái cao quý không tranh sự đời.
Lúc hừng đông, Hòa Ngọc đã cải tạo xong trang bị của Quỳnh.
Mà lúc này, Quỳnh cũng làm mạng liên hành tinh được cơ bản, Đoàn Vu Thần còn đang rèn, theo tiến độ cũng đã gần kết thúc, sắp hoàn thành.
Vạn Nhân Trảm biến mất, khi trở về thì mặt mũi bầm dập, vẻ mặt vô cùng căm phẫn.
Gã vốn định trực tiếp tìm đôi mắt xanh tính sổ, nhưng nghĩ đến Hòa Ngọc, gã đột nhiên chuyển mắt.
Hòa Ngọc ôm chậu hoa lên, đang chuẩn bị đi về phía Quỳnh.
Vạn Nhân Trảm đầy sát khí bước ra ngăn cản đường đi của cậu, gã cao to, đứng phía trước Hòa Ngọc tạo nên cảm giác đầy áp bức, tay cầm rìu, cúi đầu, khuôn mặt sẹo hung hãn nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, như thế muốn ăn thịt người.
Trước kia thì đám người Lăng Bất Thần còn có thể đề phòng, nhưng hiện tại bọn họ lại khá là bình tĩnh. Vạn Nhân Trảm thà chém bản thân cũng sẽ không chém Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc vẻ mặt bình tĩnh: "Làm gì?"
Đôi mắt màu xám bạc của Vạn Nhân Trảm trợn tròn, thô lỗ nói: "Hòa Ngọc, anh ta đánh tao!"
Ngón tay gã chỉ vào đôi mắt xanh.
Đáng lẽ đây là một khuôn mặt đầy nam tính với các vết sẹo hung hãn, các đường nét sâu hoắm, bây giờ lại bầm dập mặt mũi, bầm chỗ này xanh bầm tới chỗ kia tím, giống như là bảng pha màu vẽ, cực kỳ... khó coi.
Gã còn cố tình làm ra vẻ oan ức, cương quyết học theo đôi mắt xanh vụ làm nũng.
Hòa Ngọc: "..."
Những người khác: "..."