Chương 1196

[Bình luận: "Kể một câu chuyện cười kinh dị, Vạn Nhân Trảm làm nũng, ha ha ha."]

[Bình luận: "Cười chết đi được, đây là muốn học theo đôi mắt xanh cách cáo trạng đây mà."]

Hòa Ngọc không nhìn mặt gã, vẫn bình tĩnh mở miệng: "À, vì sao anh ấy đánh anh?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Cái vẻ cây ngay không sợ chết đứng trên mặt gã dần biến mất, chân cũng lùi về phía sau một bước theo bản năng, gã há miệng, nghẹn đỏ mặt một lúc lâu cũng không phun ra một chữ.

Bởi vì, gã muốn đánh đôi mắt xanh trước.

Hòa Ngọc: "Cho nên, đã bảo anh đừng có trêu chọc anh ấy."

Dưới góc nhìn của cậu, đây rõ là nhân vật điển hình muốn bị đánh, rõ ràng là đánh không lại, sao còn nhất định phải đi khiêu khích nữa?

Vạn Nhân Trảm tức giận: "Hòa Ngọc, mày bất công!"

Hòa Ngọc khẽ cười.

Đôi mắt xanh được cậu cầm trên tay cũng khẽ mỉm cười, cùng lúc giật giật râu.

Vạn Nhân Trảm mạnh mẽ lui về phía sau vài bước, rìu đặt ngang trước người, đề phòng nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh, sợ lại bị đánh bay ra ngoài.

Song, đôi mắt xanh bình tĩnh thu hồi ánh mắt, cũng không đánh gã, chỉ làm rễ cây nhô ra, quấn vào bàn tay cầm chậu hoa của Hòa Ngọc, ánh mắt thỏa mãn.

Hòa Ngọc cũng thu hồi tầm mắt, đi về phía Quỳnh.

Vạn Nhân Trảm vừa bực bội vừa oan uổng! 

Tức đến nỗi thành cá nóc.

Gã nghĩ không chỉ không bắt nạt được Ly Trạm, không chỉ bị trách, còn bị đánh bay ra ngoài, nếu như không phải gã da dày thịt mỡ, có thể đỡ đòn, gã còn mạng để trở về hay không cũng là một chuyện. 

Sao có thể không bực bội oan uổng?

Phía bên kia, Quỳnh lắp ráp xong cơ thể cho Eugene và Cách Đới, hai người cử động cổ, người sau cay đắng hơn người trước.

Tâm trạng của Quỳnh rất tốt: "Đã xong."

Hòa Ngọc đứng trước mặt cô ta, hỏi: "Có thể liên lạc với nhau rồi?"

Quỳnh khẽ nâng cằm, vành nón cao lên, cằm lộ ra, vẻ mặt kiêu ngạo: "Chức năng cơ bản mà thôi, tôi tự thiết lập một mạng lưới kết nối, lấy Eugene và Cách Đới làm trung tâm, một người có thể kết nối nhiều nhất là mười trí não, có thể chia sẻ vị trí, đồng thời còn có thể tìm kiếm vị trí của các tuyển thủ dự thi khác ở thế giới này, vô cùng thuận tiện."

Hòa Ngọc cũng cười, ánh mắt tràn đầy sự khen ngợi: "Rất tốt, Quỳnh, cô rất lợi hại."

Quỳnh ho khan một tiếng, không được tự nhiên nói: "Bình thường, chỉ cần hai người bọn họ không chết thì kết nối vẫn tồn tại, cậu có thể ra lệnh thông qua trí não, những người khác cũng có thể phản hồi tin tức thông qua trí não."

Đoàn Vu Thần cũng rèn xong, ánh mắt nhìn qua: "Cực kỳ tốt, bên tôi cũng đã rèn xong, chúng ta chính thức bắt đầu hành động?"

Hòa Ngọc gật đầu, gọi Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn cách đó không xa trở về.

Người đã đông đủ, bao gồm cả Vạn Nhân Trảm không tình không nguyện cũng đi tới.

Sau khi kết nối trí não của tất cả mọi người vào mạng liên hành tinh mới, màn hình chiếu trước mặt Hòa Ngọc có thể nhìn thấy rõ ràng vị trí và tình huống của những người khác, đương nhiên, những người khác cũng có thể nhìn thấy của cậu.

Không chỉ như thế, lấy Eugene và Cách Đới làm trung tâm, tín hiệu radar dò thám không ngừng phát ra về bốn phía, phạm vi trí não có thể nhìn thấy càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng rõ ràng.

Hòa Ngọc trượt bản đồ mới trước mặt, trực tiếp sắp xếp -

"Trấn Tinh, Cách Đới, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Nguyên Trạch, Quỳnh, sáu người các người chia thành ba tổ, tìm ba điểm nhiệm vụ, tạo ra chút động tĩnh, ở đó ôm cây đợi thỏ, chờ những người khác chui đầu vào lưới."

"Những người còn lại chia làm hai tổ, giết sạch các tuyển thủ dự thi, báo cáo tin tức bất cứ lúc nào."

Trấn Tinh không có ý kiến, gật gật đầu: "Được."

Cách phân công này rất hợp lý, bọn họ đều là những người cầm trong tay vũ khí đã được cải tạo, lại kết hợp với Cách Đới của hành tinh Cơ Giới, phạm vi càng có thể mở rộng thêm, bổ sung cho bản đồ.

Cách Đới đi theo bọn Trấn Tinh, vậy Eugene nhất định phải đi cùng Hòa Ngọc, như vậy thì tín hiệu mạng liên hành tinh mới có thể ổn định.

Vạn Nhân Trảm muốn nói gì đó, Lăng Bất Thần đột nhiên nói: "Tôi chỉ có một ý kiến, Vạn Nhân Trảm phải đi theo cậu."

Cậu ấy nhìn Hòa Ngọc nói.

Hòa Ngọc dừng một chút, sau đó gật đầu: "Được."

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, kỳ quái liếc mắt nhìn Lăng Bất Thần một cái. Sao đột nhiên người này lại tốt với gã vậy?

Quên đi, mặc kệ, Hòa Ngọc đã đồng ý để bọn họ một tổ.

Gã lập tức tiến đến bên cạnh Hòa Ngọc, nở nụ cười làm vẻ mặt phơi phới, những người khác ghét bỏ dời tầm mắt.

Bình Luận (0)
Comment