[Bình luận: "..."]
[Bình luận: "Mắt nhìn không nổi rồi..."]
[Bình luận: "Nhưng cũng có thể hiểu được, dù sao ở tình huống Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều không có mặt, Vạn Nhân Trảm nhất định sẽ bảo vệ Hòa Ngọc."]
Hòa Ngọc thân dài như ngọc, dáng người mảnh khảnh cũng không nổi bật trong đám người cao lớn ở Liên Bang, nhưng khí chất của cậu lại không giống người thường, làm cho người ta liếc mắt một cái là có thể chú ý tới cậu, vô cùng hấp dẫn tầm mắt của người khác.
Trên tay cậu ôm chậu hoa sứ trắng, bên trong là một cây nhân sâm nhỏ với ngọn lá xanh tròn, tầm mắt nhìn về hướng mặt trời mọc, lộ ra nụ cười: "Xuất phát thôi."
Quỳnh xoay sợi tơ trên tay, vẻ mặt tự tin, Trấn Tinh tay cầm khối rubik, nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay.
Bạc Kinh Sơn và Lăng Bất Thần vẫn an tĩnh như trước, một người cầm đao, một người đeo đàn, hơi thở mạnh mẽ đánh úp lại.
Eugene, Cách Đới thì hung bạo với cánh tay máy, Vạn Nhân Trảm tay cầm rìu, Nguyên Trạch, Đường Kha, Seattle, Đoàn Vu Thần, Trảm Đặc, mỗi người đều là cao thủ, mỗi một người đều khiến cho người ta kiêng kỵ...
Bọn họ lấy sương mù dày đặc bên ngoài làm điểm bắt đầu, cơ thể cường tráng và mạnh mẽ nháy ra khỏi màn sương, mang theo vũ khí của mình, bọn họ nhanh chóng lao về bốn phía trước mặt, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.
Thợ săn đã xuất phát!
[Bình luận: "Eo ơi, mặc niệm cho các tuyển thủ dự thi khác."]
[Bình luận: "Một người thôi đã đủ phiền rồi, giờ mười mấy cao thủ đỉnh cao hợp tác, vừa tạo ra mạng liên hành tinh, vừa tăng cường trang bị... Quả thực là không muốn cho các tuyển thủ dự thi khác đường sống mà."]
[Bình luận: "He he he, nhưng tôi muốn xem!"]
[Bình luận: "Bọn họ làm vậy cũng là để thăng cấp cho tất cả thành viên, hy vọng sẽ có kết quả tốt."]
—
Bên ngoài nhiệm vụ số 23.
Hai tuyển thủ dự thi phát hiện ra điểm nhiệm vụ này, bọn họ đã xác định thân phận đồng đội, cho nên cũng xem như tin tưởng đối phương, ít nhất là có thể hợp tác ở phó bản này.
"Yên tĩnh quá, có khi nào là vấn đề gì không?"
"Hẳn là không đâu, nhiệm vụ số 23, hẳn là không khó."
"Đi thôi, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ tích điểm tích lũy."
Tiếng nói vừa dứt, hai người đột nhiên dừng bước, ngừng thở.
Sau đó, một người trong đó liền ngã xuống, biến mất không còn thấy, cùng lúc đó, một giọng nữ vang lên: "Chừa cho tôi một người."
Bạc Kinh Sơn bình tĩnh thu đao.
Quỳnh nắm lấy sợi tơ trên tay thắt cổ một người khác, người nọ bắt lấy sợi tơ, hét lên: "Từ từ! Chúng ta có thể là đồng đội, đừng-"
Quỳnh mỉm cười với người này: "Xin lỗi, là đồng đội cũng phải chết."
Cô ta vô tội chớp chớp mắt: "Đi nghỉ ngơi đi, hy vọng có thể gặp lại."
Tiếng nói rơi ra, trên tay dùng sức, người nọ hoàn toàn biến mất.
Bạc Kinh Sơn xoay người trốn đi, giọng nói khàn khàn: "Cô quá chậm."
Quỳnh: "..."
Cô ta nhỏ giọng nói thầm một câu: "Cũng không phải thi ai giết nhanh."
"Tít tít."
Quỳnh nhìn về phía trí não, chỉ thấy một tin nhắn gửi tới - [Seattle - tôi đã giải quyết được ba người rồi nha~]
Quỳnh bị nghẹn, một lúc lâu mới nói: "Có cái gì đặc biệt đâu chứ….. tại điểm nhiệm vụ này của chúng ta có quá ít người đến thôi..."