Việc “thanh lý” người vô cùng thuận lợi.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, số tuyển thủ dự thi còn lại trong phó bản đã không còn lại mấy người.
Vòng bán kết không giống với trận đấu trước đó, vòng bán kết không bỏ phiếu, nhưng đồng thời, vòng bán kết sẽ có nhiều thông báo hơn, bao gồm cả số lượng tuyển thủ “đã chết” và "điểm" của từng tuyển thủ, đều sẽ phát thông báo cho toàn hệ thống. Cho nên, bọn họ biết rõ còn lại bao nhiêu tuyển thủ trên sân đấu.
Trên sân thi đấu ngoại trừ mười ba người bọn họ, tổng cộng có tám mươi bảy người, đã dọn sạch tám mươi lăm người, giờ chỉ còn lại hai người đang lẩn trốn.
Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Quỳnh, Eugene, Cách Đới, Nguyên Trạch...
Bảy người tiếp tục công cuộc đuổi giết, còn lại sáu người ở đây chờ đợi, Hòa Ngọc và Đoàn Vu Thần tiếp tục cải tạo trang bị cho những người còn lại.
Hòa Ngọc cải tạo xong trang bị của Seattle, lấy ra sổ và bút, tính toán điểm tích lũy.
Ở trên tay cậu, từng tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận được sử dụng.
[Bình luận: "Giả bộ rất giống đấy, chứ thật ra Hòa Ngọc có kiểm nghiệm thân phận của ai được đâu."]
[Bình luận: "Đúng vậy, cậu ta chỉ có thể suy ra được điểm tích lũy của mỗi người, không biết được phe của bọn họ, suy cho cùng, bất kỳ ai sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận, cậu ta cũng chỉ nhận được thông báo cho biết là thuộc trận doanh của phe địch, không có cách nào xác nhận là 1 hay 2."
[Bình luận: "Sắp dọn sạch cả phó bản rồi, rốt cuộc Hòa Ngọc muốn làm gì?"]
[Bình luận: "Đúng nha, điểm tích lũy hiện tại rất loạn, Hòa Ngọc căn bản không phải là người có điểm tích lũy cao nhất, điểm tích lũy của phe số một và phe số hai cũng không bằng nhau!"]
Nếu Hòa Ngọc không phải là phe số ba, cậu có thể thông qua thẻ kiểm nghiệm thân phận để xác định phe, phân chia điểm tích lũy.
Nhưng cậu là phe số ba!
Chỉ dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận mà nói thì cậu căn bản không có cách nào phân ra được ai ở phe nào.
Càng không có cách nào phân chia điểm tích lũy cho hai phe của bọn họ bằng nhau!
Trong mắt người xem, Hòa Ngọc hoàn toàn đang làm càng làm ẩu.
Cũng đúng, thực sự Hòa Ngọc đang làm ẩu làm càng.
Nhưng cậu cũng không phải hoàn toàn không biết phe của những người khác, ngẫu nhiên cậu cũng có thể nhìn thấy bình luận, cũng có thể thông qua phản ứng của tuyển thủ bị giết mà phán đoán ra phe của đám người Trấn Tinh.
Có thể nói là, dù không sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận thì Hòa Ngọc cũng có thể phán đoán ra phe của những người khác.
Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Seattle, Trảm Đặc, Bạc Kinh Sơn, Cách Đới thuộc phe số một.
Eugene, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần, Quỳnh, Nguyên Trạch, Đường Kha thuộc phe số hai.
Thực lực của bọn họ ngang nhau, hơn nữa dù phe nào thất bại thì cũng đều sẽ có cao thủ hàng đầu ngã xuống, Trấn Tinh và Eugene, Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn và Quỳnh vân vân, tất cả đều là 2 vào 1!
Quy tắc của phó bản hướng tới, không thể nói là không tàn nhẫn.
"Thế nào rồi?" Vạn Nhân Trảm ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nhìn thẳng Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc rũ mắt, không để ý tới gã, tiếp tục viết viết vẽ vẽ.
Mặt trời chiều ngả về tây, sườn mặt của cậu cực kỳ đẹp mắt trong ánh chiều tà, ngay cả gọng kính không viền trên cánh mũi cũng tạo ra phong thái khác.
Vạn Nhân Trảm nhìn đến ngây ngốc.
"Bang-"
"Bốp!"
Rễ cây của đôi mắt xanh quất vào tay gã, đau đến mức khiến gã hít sâu một hơi, tay đau nhức.
Vạn Nhân Trảm nóng nảy: "Anh làm gì đấy?"
Cái rễ cây nhỏ con mỏng manh thế này, sao đánh người lại đau như vậy?