Vạn Nhân Trảm không thể chờ được nữa: "Vậy bây giờ giết anh ta được chưa?"
Cách Đới nhìn gã một cái, thu hồi tầm mắt: "Không phải vội, kiểm nghiệm thân phận trước đã."
Gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Thẻ kiểm nghiệm thân phận còn bao nhiêu?"
Hòa Ngọc: "Còn rất nhiều."
Thẻ kiểm nghiệm thân phận lấy được từ trong tay các tuyển thủ khác, hay đạt được từ việc hoàn thành nhiệm vụ, tất cả đều nằm trong tay của Hòa Ngọc.
Cậu lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận ra, ném vào giữa vòng tròn mà mọi người ngồi quây thành.
Hòa Ngọc: "Tất cả có 28 thẻ, tôi dùng 12 thẻ để xác định thân phận của mọi người, còn thừa lại 16 thẻ, mấy người tự thu xếp xem như thế nào đi."
Vẻ mặt cậu thản nhiên: "Hiện tại là lúc mấy người sắp xếp để kiểm nghiệm thân phận của tôi, vì thế nên tôi sẽ không can thiệp vào."
16 tấm thẻ, không ít.
Nhưng mà... cũng không nhiều lắm.
Mỗi người đều không thể nói ra phe của chính mình, nhưng lại có thể nói ra điểm tích lũy của mình.
16 tấm thẻ, chắc chắn không đủ để từng người một xác nhận.
Quỳnh cắn môi, sau đó lại nhả ra, vẻ mặt thả lỏng: "16 tấm cũng đủ, chúng ta chọn một người trong các tuyển thủ kiểm nghiệm thân phận của 12 người còn lại, tiêu mất 12 tấm, còn thừa 4 tấm dùng để giám sát."
Nói cách khác, chọn ra tuyển thủ A sử dụng 12 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận trước, xác định phe của 12 người, thống kê điểm tích lũy.
Xác định điểm tích lũy của hai phe ngang nhau, 4 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận lại đưa cho người khác sử dụng, xác nhận A cũng không nói dối, có hơi phức tạp, nhưng cũng có thể bảo đảm chắc chắn không có bất kỳ sai sót nào.
Đường Kha: "Nhỡ đâu người này cũng nói dối thì sao?"
Nguyên Trạch cũng nhíu mày: "12 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận đưa cho một người dùng, vậy thì người này sẽ biết được phe của tất cả mọi người, nếu thế thì sẽ đánh nhau mất..."
Quỳnh nhìn về phía Đường Kha: "Vì thế chúng ta phải chọn người ở trận doanh phe địch của Hòa Ngọc để kiểm nghiệm thân phận."
Cô ta lại nhìn về phía Nguyên Trạch: "Băn khoăn của anh cũng có lý, nhưng mà biết được cũng chẳng sao cả, Hòa Ngọc cũng biết rồi, phe của hai bên đều có người biết được hết tình hình phe phái của tất cả mọi người."
Seattle: "Vậy thì, việc chọn ra người đi kiểm nghiệm thân phận rất quan trọng, chúng ta chọn người trước đã?"
Chọn thế nào cũng là cả một vấn đề, bởi vì mỗi một người đều có khả năng nói dối.
Ví dụ như Seattle dùng một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận để xác minh quan hệ giữa mình và Hòa Ngọc, nếu là đồng đội thì cô ta có thể nói mình và Hòa Ngọc không cùng một phe, bất kể kết quả kiểm nghiệm thân phận là gì, thì cô ta đều sẽ phối hợp với Hòa Ngọc.
Do đó, kể cả cô ta nằm trong trận doanh phe địch của Hòa Ngọc, dù kiểm nghiệm được thân phận thì cũng chưa chắc có người tin tưởng.
Đoàn Vu Thần vươn tay ra, chia 16 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận thành hai chồng, một chồng 12 tấm, một chồng 4 tấm, rồi nói: "Có thể dùng 4 tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận để chọn ra người trong trận doanh phe địch của Hòa Ngọc, rồi dùng 12 tấm còn lại để xác nhận nốt."
Anh ta nhấc tay: "Nhưng nếu làm như vậy, thì chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất thôi."
Cách Đới hình như nghĩ tới gì đó, đột nhiên ngồi thẳng dậy: "Có thể dựa vào tin tức của các tuyển thủ khác để xác định hay không? Trong số họ có rất nhiều người đã cung cấp tin tức cho chúng ta trước khi chết."
Quỳnh nhíu mày: "Nhưng mà mấy thông tin kia rất lộn xộn, không biết được ai nói thật, ai nói dối."
Khuôn mặt máy móc của Eugene tràn đầy nghiêm túc, tóc bạc khẽ lay động: "Mặc kệ có phải trận doanh phe địch của Hòa Ngọc hay không, bốn người như Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm đều sẽ không kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc."
Vì đây đều là những người đứng về phía Hòa Ngọc vô điều kiện.
Cách Đới nói một cách yếu ớt: "Tôi thấy anh cũng là người theo phe Hòa Ngọc, anh cũng không được chọn."
Đường Kha há miệng, nhìn Hòa Ngọc muốn nói gì đó lại thôi.