Chương 1209

Đúng lúc này, Hòa Ngọc đột nhiên đứng lên. Mọi người đều nhìn về phía cậu, ánh mắt thắc mắc.

Hòa Ngọc ôm chậu hoa, giơ tay đẩy mắt kính, không chút dao động nói: "Mấy người bàn bạc tiếp đi, nhiệm vụ cuối cùng vẫn chưa hoàn thành thì chúng ta vẫn an toàn, thời gian của cổng thời gian vẫn chưa gấp."

Cậu chỉ vào một gò núi nhỏ ở đằng trước, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi ở đây, có vẻ khiến mọi người ngại nói thẳng ra, bó tay bó chân, nên tôi tránh đi trước, đợi sau khi mọi người quyết định kiểm nghiệm thân phận như thế nào hẵng gọi tôi."

Nói xong, cậu xoay người đi về phía sườn núi.

Vạn Nhân Trảm lo lắng: "Hòa Ngọc, mày đi làm cái gì? Nhỡ đâu gặp nguy hiểm thì sao?"

Hòa Ngọc lắc lắc đôi mắt xanh: "Đi ngủ."

Cậu có đôi mắt xanh, hơn nữa cậu cũng không phải hoàn toàn không có năng lực tự bảo vệ mình.

Hòa Ngọc rời đi rất dứt khoát, cũng rất là ung dung, bước chân không nhanh cũng không chậm, bóng lưng thẳng tắp như cây tùng, trời cũng tối rồi, cậu bước vào trong bóng trăng, trong đêm tối cũng vô cùng lóa mắt. Cũng giống như con người của cậu vậy, bất cứ thời điểm nào cũng sẽ tỏa sáng.

[Bình luận: "Đột nhiên thấy thương Hòa Thần, cần gì phải tránh đi chứ?"]

[Bình luận: "Hòa Ngọc ở đấy, thì bọn họ không thể thảo luận thằng ra ý của mình, hơn nữa chính là vì để ý Hòa Ngọc, tin tưởng Hòa Ngọc, nên mới không thể nói thẳng ra, mới tạo ra tình cảnh như bây giờ đấy."]

[Bình luận: "Đúng đó, giờ khắc sống chết kiểu này, lấy mạng sống ra để đánh cược, tất cả mấy người bọn họ đều khiến tôi xúc động. Hòa Ngọc bao dung, những người khác kiềm chế bản năng để thử tin tưởng... Trời đất ơi, tình đồng đội đẹp quá đi!!"]

Hòa Ngọc đi rồi, Vạn Nhân Trảm rõ ràng có chút chán nản, gã hung hăng nhìn về phía Đường Kha: "Nói đi, rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn đều nhìn về phía Đường Kha. Kỳ thực bọn họ cũng có chút không vui, nhưng cũng không thể hiện cảm xúc ra mặt như Vạn Nhân Trảm, chỉ lộ ra ánh mắt thờ ơ.

Vẻ mặt Đường Kha xoắn xuýt, lắp ba lắp bắp: "Tôi, tôi cảm thấy Hòa Ngọc có vấn đề."

Mọi người không nói gì, tất cả đều nhìn chằm chằm vào gã, ánh mắt của Vạn Nhân Trảm không thân thiện tí nào, tay nắm chặt rìu, rục rịch manh động.

Đường Kha giơ tay lên, từ lúc bắt đầu phó bản ở vòng tuyển chọn, gã đã có trực giác mãnh liệt, giờ đây giọng gã có hơi run: "Trong phó bản này Hòa Ngọc quả thực rất khác lạ, cho dù hai người gặp được lúc ban đầu không thể tin vào, nhưng lời của Melvey chắc chắn là thật."

Gã nói xong, dần dần bình tĩnh lại, hô hấp cũng từ từ bình ổn lại: "Melvey hoàn toàn không cần phải nói dối, gã sắp chết rồi, rõ ràng là gã muốn để lại tin tức thật có ích cho mọi người. Suy cho cùng, hy vọng duy nhất của gã chính là phe của mình đạt được thắng lợi."

"Vì thế, tôi chắc chắn Melvey với Hòa Ngọc không cùng một phe."

Hai tròng mắt của Đường Kha dưới ánh trăng vô cùng sáng rọi: "Mà lần đầu tiên lúc chúng ta đuổi giết Melvey, vốn dĩ gã đang đánh nhau với Juster, sau đó bọn họ lập tức hợp tác, chạy trốn cùng nhau, lúc đấy Juster nói 'Melvey, chúng ta tạm vứt phe phái đi hợp tác trước đã'... Chứng tỏ, Juster không cùng phe với Melvey."

"Rồi sao? Rốt cuộc mày muốn nói cái gì?" Kiên nhẫn của Vạn Nhân Trảm dần dần biến mất.

Đường Kha: "Melvey có rất nhiều thẻ kiểm nghiệm thân phận, gã đã chiến đấu với Juster thì chỉ có thể chứng tỏ rằng bọn họ chắc chắn đã xác định được là trận doanh phe địch rồi. Lúc tôi giết Juster, gã nói tôi điên rồi, thế mà lại hợp tác với Hòa Ngọc ở trận doanh phe địch, lời này chắc chắn là thật, gã đã dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận để thử tôi với Hòa Ngọc..."

Bình Luận (0)
Comment